Chương 7
Tất cả sinh vật trong thiên địa đều cảm nhận được luồng uy áp của ánh sáng tử vong — đó chính là tuyệt kỹ công kích bậc chí tôn của thần thú Kỳ Lân.
Diệp Hải Lam kinh hoảng, những tia sáng ấy nhanh đến mức gần như bằng tốc độ ánh sáng, nàng hoàn toàn không thể tránh né. Chẳng lẽ… mình sẽ chết ở đây sao? Trong khoảnh khắc ấy, đầu óc nàng trống rỗng…
Bất ngờ, giữa trán nàng nóng rát lên, một đóa sen trắng tinh khiết chậm rãi hiện ra nơi ấn đường. Đóa sen nhỏ bé ấy phát sáng nhẹ, và ngay khi những tia sáng vàng định xuyên qua thân thể Diệp Hải Lam, kỳ tích đã xảy ra — chúng dừng lại, lơ lửng quanh nàng.
Chuyện gì đang xảy ra?
Kim Kỳ Lân trừng mắt không tin nổi cảnh tượng trước mặt. Một đấu giả nhìn qua chẳng có gì đặc biệt, vậy mà lại có thể ngăn được chiêu “Phượng Mang Chi Quang” của hắn? Hoang đường!
Từ trước tới nay chưa từng có tiền lệ.
Con bé này… rốt cuộc là ai?
Kim Kỳ Lân gầm lên, phát ra mệnh lệnh bằng ngôn ngữ thần thú:
– Thất Trùng Tử Vong Chi Quang!
Ánh sáng quanh thân hắn tức thì trở nên rực rỡ hơn, cường bạo hơn. Giữa trán Diệp Hải Lam, đóa sen trắng bay ra khỏi cơ thể nàng, trong khoảnh khắc ánh sáng một lần nữa ập đến, nó hóa thành một đóa sen khổng lồ.
Diệp Hải Lam chỉ cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng, bay lên giữa không trung. Đóa sen trắng ấy bao bọc lấy nàng, hình thành một lớp kết giới trong suốt như thủy tinh.
Kim Kỳ Lân trừng to đôi mắt vàng rực — trước mắt hắn là một thiếu nữ tuyệt sắc đứng giữa không trung, tóc đen như mây, gương mặt lạnh nhạt, y phục trắng tinh khôi khiến nàng trông tựa tiên nữ. Kết giới quanh thân nàng là một đóa sen trắng khổng lồ, cánh hoa trong suốt, ánh lên thứ hào quang dịu nhẹ. Toàn thân nàng như hòa vào trong đó, người và hoa như một.
Mọi tia sáng vàng đều bị lớp kết giới ấy chặn lại, rồi dần tan biến.
– Đấu hồn hộ chủ?! – Kim Kỳ Lân kinh hãi gầm lên. – Sao có thể… sao có thể chứ!
Tại đại lục Tây Xuyên, chỉ cần sở hữu đấu hồn thì đều có thể tu luyện đấu khí. Con người có thể dùng đấu hồn để tấn công, phòng thủ, hoặc kích phát sức mạnh của nó để gia tăng năng lực bản thân.
Đấu hồn và con người vốn là mối quan hệ chủ – phụ. Đấu hồn chỉ thuộc về người, không có ý thức riêng, tuyệt đối nghe lệnh chủ nhân.
Từ xưa đến nay, việc đấu hồn tự mình hộ chủ chưa từng xảy ra!
Đây là chuyện chưa từng có trong lịch sử, vì không ai có đấu hồn mang ý chí riêng, có thể tự hành động bảo vệ chủ nhân trong lúc sinh mạng họ gặp nguy hiểm.
Diệp Hải Lam cũng không hiểu chuyện gì đang diễn ra. Nàng kinh ngạc nhìn quanh — bản thân đang lơ lửng giữa không trung, được bao bọc bởi đóa sen trắng lấp lánh.
Đúng lúc ấy, từ sâu trong rừng rậm vang lên tiếng gầm dữ dội, mặt đất rung chuyển, núi rừng chao đảo. Một cơn cuồng phong khổng lồ thổi tới từ nơi sâu thẳm, cuốn phăng hàng loạt cổ mộc, khiến chúng gãy đổ rào rào.
– A… thả ta ra! Aaaa… thả ta ra! – tiếng gào của một người đàn ông vọng khắp sơn cốc, vang lên hết lần này đến lần khác, bi thương và đầy tuyệt vọng.