Chương 3
Mexico City – sào huyệt của tổ chức mafia quốc tế Sofivasi.
Cánh cửa đá dày nặng của tầng hầm như tách biệt hai thế giới. Toàn bộ thủ lĩnh Sofivasi đã huy động hết lực lượng bao vây Diệp Ninh Viễn. Chỉ cần phá được cánh cửa này, người bên trong chắc chắn phải chết.
Thế nhưng cơ quan bảo vệ cửa đã bị Diệp Ninh Viễn phá hủy. Loại đá xây nên cửa này vô cùng đặc biệt, đạn pháo cũng không thể xuyên thủng. Sofivasi quyết định sử dụng loại bom có sức công phá mạnh nhất – dù phải đánh sập cả thành phố ngầm này, họ cũng phải giết được hắn.
Bởi vì, chỉ cần Diệp Ninh Viễn chết, Tổ chức khủng bố số một thế giới sẽ lập tức hỗn loạn.
Bên ngoài, lửa giận và máu nóng thiêu đốt. Ai nấy đều muốn lấy mạng thiếu niên thủ lĩnh này.
Trong phòng đá, Diệp Ninh Viễn đang ôm chặt một cô gái mặc váy đỏ rực. Ánh mắt hắn u ám, thần sắc hoảng loạn. Một tay bịt chặt vết thương đang không ngừng trào máu trên ngực cô, giọng nói nghẹn lại giữa tuyệt vọng.
– Hứa Nặc, đừng chết… xin em, đừng chết…
Cô gái đặt bàn tay tái nhợt của mình lên tay hắn, đôi môi khẽ run, sắc mặt trắng bệch đến đáng sợ.
– Anh rõ ràng biết đây là cái bẫy của em… sao vẫn đến?
– Đừng nói nữa… – hắn cắn răng, toàn thân run lên. Lý trí, bình tĩnh, tất cả đều tan biến – chỉ còn nỗi sợ mất cô. – Em cố chịu thêm chút nữa… Hải Lam sắp đến rồi, có nó ở đây, em sẽ không sao đâu!
Lời còn chưa dứt, một vệt sáng trắng lóe lên trong không trung.
– Hải Lam! – Ánh mắt Diệp Ninh Viễn sáng bừng. – Mau cứu cô ấy!
– Diệp Ninh Viễn… – Hứa Nặc dùng chút hơi tàn, nắm chặt lấy vạt áo hắn. – Trả lời em!
– Anh đã mất đi Nặc Nặc rồi… anh không muốn lại mất em. Dù biết là bẫy, anh cũng cam tâm nhảy vào. – Hắn dùng bàn tay dính đầy máu nâng khuôn mặt cô, từng chữ nghẹn ngào. – Hứa Nặc, chỉ cần em còn sống… mạng anh, em muốn lấy lúc nào cũng được.
Nói rồi, hắn cúi xuống, mạnh mẽ hôn lên môi cô. Nụ hôn mang theo tuyệt vọng, đau đớn và cả sự níu giữ điên cuồng.
– Hứa Nặc, anh xin lỗi vì đã từng làm em tổn thương. Cho anh một cơ hội, anh sẽ bù đắp tất cả.
Cô gái khẽ run, dường như muốn nói điều gì, nhưng lại ho khan kịch liệt, máu phun ra đỏ tươi. Diệp Ninh Viễn nắm chặt bàn tay lạnh ngắt của cô, thần sắc gần như hóa điên.
– Anh hai, đừng hoảng, cô ấy sẽ không sao đâu. – Giọng nói trong trẻo vang lên. Diệp Hải Lam quỳ xuống bên cạnh, ánh mắt dịu dàng mà điềm tĩnh. Cô mỉm cười nhẹ, trêu khẽ: – Anh mà còn ôm chặt như thế nữa thì thật sự cứu không nổi đâu.
Diệp Ninh Viễn giật mình, lập tức buông lỏng vòng tay.
Hải Lam mỉm cười trấn an anh trai. Chỉ cần là người thân gặp nguy hiểm, dù có phải tiêu hao linh lực, dù tổn thương nặng đến đâu, cô cũng không do dự.
Cô biết rõ – cô gái này đối với anh hai rất quan trọng. Cô từng nhiều lần thấy Diệp Ninh Viễn cầm miếng ngọc bội luôn đeo bên mình, trầm mặc hồi lâu. Cũng từng thấy anh suốt một thời gian dài, điên cuồng vẽ hình một cô gái. Dù người trong tranh khác với Hứa Nặc, nhưng ánh mắt thì lại giống đến kỳ lạ.
Hai mạch linh trong cơ thể Hải Lam vẫn chưa thông suốt, nên những năm qua sức mạnh không tiến triển bao nhiêu. Chữa trị một vết thương nặng như thế này… e rằng sẽ tiêu hao rất lớn.
– Anh hai, cô ấy… quan trọng với anh lắm đúng không?
Diệp Ninh Viễn không chút do dự, gật đầu.
Hải Lam mỉm cười. Cô hít sâu, tập trung linh lực. Một đóa sen trắng nở ra trong lòng bàn tay. Cô đặt tay lên ngực Hứa Nặc, ánh sáng trắng tỏa rực. Chỉ trong chốc lát, viên đạn được rút ra, vết thương liền lại như chưa từng tồn tại.
Nhưng sắc mặt Hải Lam tái nhợt chuyển sang xanh xám, giữa hai hàng mày hiện lên một quầng tối tĩnh lặng như chết chóc. Cô ho khan mấy tiếng, rồi khụy xuống đất, hơi thở yếu ớt.
– Hải Lam! – Diệp Ninh Viễn hoảng hốt, vội đỡ lấy em gái. – Em sao thế? Không khỏe à? Anh xin lỗi, anh không để ý… em thế nào rồi?