Chương 14
Gương mặt người đàn ông gần trong gang tấc, đẹp đến mức không thực. Đôi mắt hắn, sắc xanh nhạt dần chuyển sang xanh thẳm, đẹp nhưng lạnh lẽo. Tim cô bỗng loạn nhịp, đến cả ánh mắt cũng không dám nhìn thẳng vào hắn.
Hắn chỉ khẽ chạm môi cô, không sâu, không vội. Một luồng linh khí ấm áp theo hơi thở hắn truyền vào cơ thể cô. Cơn đau dữ dội đang cuộn trào trong người, bỗng như bị thứ gì đó chế ngự — từng chút, từng chút một, yên lặng lại.
Ngay sau đó, hắn đột ngột đẩy cô ra.
Không kịp đề phòng, cô ngã nhào xuống đất. May là không rơi vào bụi hoa Phượng Hoàng, chỉ là hơi đau. Cô trừng mắt nhìn hắn, nhưng lại thấy gương mặt hắn phủ một lớp đỏ mỏng, ánh mắt tối đi, u ám đến lạ.
Một nhịp tim đập loạn, trong đầu hắn vang lên một giọng nói lạnh lẽo —
Giết nó đi. Giết nó. Nó phản bội ngươi. Là nó hại ngươi ra nông nỗi này. Giết nó…
“CÂM MIỆNG!”
Hắn quát khẽ, giọng như gió lướt qua vực sâu.
Giọng nói kia lập tức biến mất.
Hắn cố lục lại ký ức còn sót, tìm bóng dáng của cô, nhưng chẳng thấy gì cả. Một phàm nhân nhỏ bé như cô, sao lại khiến hắn dao động đến vậy?
Lúc này, Diệp Hải Lam cũng từ từ ngồi dậy. Gương mặt cô vẫn còn vệt đỏ, vừa tức vừa xấu hổ.
Cái đồ khốn này, dám chiếm tiện nghi của mình! Nếu không vì muốn về nhà, mình đã bỏ mặc hắn chết rồi.
Cô hừ một tiếng, nghiến răng nói:
“Lần sau mà muốn đẩy người, thì nói trước một tiếng!”
Trong lòng cô dâng lên một luồng kiêu ngạo mạnh mẽ. Cô sẽ không để ai tùy tiện điều khiển mình như thế nữa. Một ngày nào đó, cô sẽ mạnh hơn tất cả bọn họ.
Ánh mắt Quân Vô Hận (君无恨) trầm xuống, hắn tạm gác lại chuyện tìm hiểu thân phận cô. Giọng hắn khàn thấp:
“Lấy máu ta, ngưng thành huyết châu, thi triển Thu Phục Linh Thuật.”
Linh Lung Tháp vốn là pháp bảo của Ly Á, chỉ có Ly Á, Minh Vương và Ma giới chi tổ Quân Vô Hận mới có thể khống chế. Nó là thần khí thượng cổ, có linh tính, có ý chí riêng, từ trước đến nay chỉ nghe lệnh Ly Á.
Người khác muốn điều khiển được nó chỉ có hai cách:
-
Một là hòa thuận khống chế — khi Ly Á đồng ý cho ai đó mượn Linh Lung Tháp để thu phục yêu ma.
-
Hai là cưỡng ép khống chế — dùng pháp lực tương đương với Ly Á, áp chế nguyên thần của Linh Lung Tháp bằng máu và sức mạnh của chính mình, bắt nó tạm thời nghe lệnh.
Nếu Ly Á còn sống, Linh Lung Tháp sẽ tự chọn chủ nhân giữa hai người. Nhưng khi Ly Á không ở đây, để bảo toàn nguyên thần, tháp sẽ tạm phục tùng kẻ mạnh hơn.
Quân Vô Hận là tổ tiên của Ma giới, pháp lực vô biên, máu hắn đủ sức chấn nhiếp cả thần khí.
Tuy vậy, cách này là cấm kỵ linh thuật, vì sẽ khiến linh lực phản phệ, ảnh hưởng trực tiếp đến nguyên thần — nhẹ thì suy yếu, nặng có thể tan biến mãi mãi.