Chương 9
Chẳng rõ hoàng thượng đã âm thầm dẹp yên chuyện này thế nào, hay lại dùng thủ đoạn quen thuộc – ai không tuân chỉ liền cách chức, tịch biên gia sản. Ban đầu ta còn thấy hơi quá tay, nhưng nghĩ lại, hoàng thượng vốn chưa từng là kẻ nhu nhược. E rằng những kẻ kia vốn đã quen thói đục nước béo cò, lần này chỉ mượn cớ bới móc ta mà thôi.
Mẫu thân dạo này sức khỏe đã khá hơn, nhân dịp vào cung thăm ta, bà nhắc đến chuyện ấy. Cuối cùng bà chỉ thở dài: “Nghĩ lại thấy nhà mình thật có lỗi với con và A Hòa…”
Ý bà muốn nói đến việc phụ thân trước triều thần đã dứt khoát khẳng định ta là con ruột của Ninh Quốc Công phủ. Đặt mình vào vị trí của Mộ Hòa, nghe những lời ấy, lòng nào chẳng chua xót?
Nhưng ta hiểu rõ tính tình Mộ Hòa. Nàng vốn lương thiện, không so đo nhỏ nhặt như ta.
“Mẫu thân cứ nói thẳng với A Hòa, nếu trong lòng nàng còn vướng bận điều gì, nên giãi bày sớm còn hơn.”
Mẫu thân nắm chặt tay ta, giọng dịu dàng: “A Nhuyễn à, con giờ tuy đã phú quý, nhưng ta và phụ thân vẫn luôn lo lắng cho con nhất. A Hòa ở ngoài, chúng ta còn dễ gặp gỡ. Chỉ sợ con trong cung này, có chuyện gì cũng giấu kín, báo hỉ không báo ưu, khiến chúng ta không sao yên lòng.”
Ta mỉm cười an ủi: “Con giờ vẫn ổn, hoàng thượng đối đãi với con cũng tử tế.”
Mẫu thân lại thở dài: “Con từ nhỏ đã bướng bỉnh, có chủ kiến vốn là tốt. Chỉ có điều cái tính hay giấu nỗi khổ trong lòng, chẳng biết giống ai…”
Có lẽ nhờ hoàng thượng ra tay dứt khoát, chuyện thân phận của ta nhanh chóng lắng xuống. Chết vì một cái cớ vớ vẩn như thế, thật chẳng vẻ vang gì.
Từ khi được phong công chúa, Dao Dao càng thêm tự do tự tại, lại thêm được hoàng thượng cưng chiều hết mực, khiến ta cũng đành bất lực. Con bé vốn thông minh nhưng hay lười biếng, luôn tìm cớ lảng tránh việc học, mỗi lần bị ta quở trách lại khéo léo cười trừ cho qua.
“Cứ đà này, sau này ai dám cưới con đi.” Ta dọa nó.
Nào ngờ con bé chẳng chút ngại ngùng: “Sao được chứ! Con là con gái duy nhất của phụ hoàng mà. Mẫu hậu yên tâm, đến lúc đó sẽ là con chọn người ta, chứ đâu phải người ta chọn con.”
Thật là tự tin thái quá… nhưng nghĩ kỹ lại cũng chẳng sai.
Hoàng thượng mấy năm nay không còn nhắc đến chuyện tuyển tú, hậu cung vẫn giữ nguyên hiện trạng. Có lẽ mỗi người đều có số phận riêng, như ta với Mộ Hòa là vậy, các con sau này cũng thế.
Đối với ta mà nói, kiếp này đã là quá đủ. Không cần toan tính, chẳng phải tranh giành, vậy mà vẫn đạt được địa vị khiến bao nữ nhân ngưỡng mộ. Nếu may mắn sống lâu hơn hoàng thượng, được làm thái hậu nắm quyền, thì còn gì bằng.