Chương 7
Việc Lệ Vương trở về, đối với ta, dường như cũng chẳng khác gì khi hắn không có mặt.
Trong thiên hạ, có mấy đôi vợ chồng nào sống với nhau thành ra cảnh như vậy?
Ta nghĩ hắn đã về, cũng nên đón Ngô thị và Vương thị từ am tự trở lại phủ. Nhân lúc rảnh rỗi, ta nhắc đến chuyện này, nào ngờ hắn lại tròn mắt ngạc nhiên, xem ra đã quên bẵng đi sự tồn tại của hai người họ.
“Tùy nàng.” Hắn chỉ buông một câu.
Vậy là quyền quyết định lại một lần nữa ném về tay ta. Nhưng nghĩ kỹ lại cũng tốt, ít nhất có thể tránh được cảnh vợ lớn vợ bé tranh giành lẫn nhau.
Đừng nói hoàng thất, ngay cả những thế gia đại tộc, chuyện hậu viện cũng là một mớ hỗn độn.
Phu nhân chính thất chỉ cần nắm chắc quyền nội tướng, sinh được con đích tử, còn lại… cứ mặc kệ cũng không sao. Nhưng đến ta thì lại càng đơn giản hơn, người đàn ông này dường như chẳng màng để ý đến nữ nhân. Nếu ta không phải là chính thất, không phải là người sinh con cho hắn, e rằng hắn cũng chẳng thèm liếc mắt nhìn.
Cuộc sống như vậy, với ta là thanh tịnh, nhưng với người khác, chưa chắc đã vậy. Ví như Mộ Hòa.
Phu quân của nàng đúng là người phụ thân ta kén chọn, mấy năm qua càng sống càng hòa hợp, tình cảm mặn nồng.
Có lúc ngồi trò chuyện, chỉ cần nhắc đến phu quân, trên mặt nàng đã rạng rỡ nụ cười. Nếu năm xưa gả vào vương phủ là nàng, có lẽ nàng đã sớm chán ghét cuộc sống vô vị này.
Còn ta, e rằng cũng không thể như nàng, dốc hết tấm lòng cho một người. May mắn thay, đến giờ chúng ta đều hài lòng với cuộc sống của chính mình. Như vậy là đủ.
Ta nghĩ Dao Dao giờ đây không còn là trẻ con nữa, bèn bắt đầu lên kế hoạch cho con bé học hành. Lễ nghi, tri thức đều phải rèn từ nhỏ, không thể đợi lớn lên mới vội vàng bù đắp. Tính tình con bé vốn đã hơi nghịch ngợm, giờ lại thêm Lệ Vương cưng chiều, nhiều khi ta tìm khắp nơi cũng không thấy bóng dáng.
Hỏi ra mới biết, lại bị phụ vương dẫn đi chơi rồi. Ta vừa mừng lại vừa đau đầu, cha con thân thiết là tốt, nhưng… dường như thân thiết hơi quá mức.
Chẳng mấy chốc, cả Kinh thành đều biết Lệ Vương cực kỳ cưng chiều tiểu quận chúa, thậm chí con trai ruột cũng không sánh bằng. Có lẽ… là do Xấu Xấu còn quá nhỏ.
Ta nghĩ, Lệ Vương không phải không thương con nhỏ, mà là sợ, sợ bản thân khống chế không được lực tay, giống như lúc trước hắn cũng chẳng dám chạm vào Dao Dao khi con bé mới chào đời.
Vì vậy, ta thường dặn Xấu Xấu phải học theo tỷ tỷ, bám lấy phụ vương nhiều hơn. Con trai mà, phải rèn giũa từ nhỏ.
Tốt nhất là để Lệ Vương giữ Dao Dao lại trong phủ, con gái không thể cứ mãi chạy nhảy lung tung như vậy. Kết quả là… thôi thì, Lệ Vương chẳng thấy phiền, ôm một tay một đứa, dẫn đi hết!
Ta đành tìm lúc vắng vẻ, nói chuyện với hắn về việc dạy dỗ con cái. Hắn chỉ đáp: “Con gái của bản vương, đương nhiên là tốt nhất.”
“Dao Dao đúng là ngoan, nhưng vẫn nên học lễ nghi từ nhỏ, để lớn lên sẽ khó uốn nắn.”
“Vậy thì… đừng học.”
“Không học thì sau này làm sao?” Ta sốt ruột. Người đời vốn khắt khe với nữ nhi, ta chỉ mong con mình lớn lên bình an, không vấp ngã, nhưng phụ mẫu sao có thể bên con cả đời.
“Con gái của bản vương, ai dám nói không tốt?”
Đầu ta bắt đầu đau nhức. Không chỉ đau đầu, mà còn lo lắng, có người cha như vậy, ta e rằng sau này Dao Dao khó mà gả đi được. Xem ra… ta phải đóng vai người mẹ nghiêm khắc, nếu không, gia phong này sắp đảo lộn.
Không biết từ khi nào, Lệ Vương cũng dần thưa thớt lui tới doanh trại. Hoàng thượng tuổi đã cao, tính tình ngày càng đa nghi. Thái tử bị phế truất mấy năm trước, vậy mà đêm giao thừa năm ngoái lại được ban thưởng long trọng, tưởng rằng có chuyển biến, nào ngờ chưa hết tháng Giêng đã lại bị hạ chỉ giam lỏng.
Quả thật, chuyện hoàng thất… cha con chẳng ra cha con, quân thần chẳng ra quân thần. Cũng may Lệ Vương mấy năm qua đều ở ngoài chiến trường, tránh được không ít thị phi.
Những chuyện ấy, có khi là nghe từ mẫu thân, có khi là do Mộ Hòa kể lại. Còn Lệ Vương, xưa nay chưa từng nói với ta những việc như vậy. Ta tưởng rằng trong phủ sẽ yên ổn, nào ngờ cuối cùng vẫn xảy ra chuyện.
Ngô thị bị phát hiện lén lút truyền tin tức ra ngoài. Tuy nàng ta không có khả năng tiếp xúc với cơ mật, nhưng dù sao cũng là người trong vương phủ, việc này không khác gì làm gián điệp.
Khi ta hay tin, Lệ Vương đã sớm sai người thẩm vấn xong. Nghe nói Ngô thị cắn răng không hé nửa lời. Ta vốn nghĩ đã đến mức này, chắc cũng chỉ tra hỏi thêm vài lượt, phạt vài roi là cùng. Ai ngờ Lệ Vương trực tiếp hạ lệnh xử tử.
“Chuyện này… e rằng không ổn.” Ta khẽ thưa.
Dù sao Ngô thị cũng là tú nữ được ban vào phủ, tuy không xuất thân hiển hách, nhưng cũng là con nhà quan lại, giết người kiểu này mà truyền ra ngoài, danh tiếng thật khó nghe.
“Nữ nhân mềm lòng!” Hắn chẳng thèm liếc mắt nhìn ta, lạnh giọng đáp.
Không những thế, hắn còn ra lệnh toàn bộ hạ nhân trong phủ phải chứng kiến hành hình. Ta không chịu nổi cảnh tượng đó, bèn lẳng lặng rút về phòng.
Sau nghe Bích Liên kể lại, lúc ấy cảnh tượng vô cùng thảm thương, Vương thị thậm chí còn ngất xỉu tại chỗ. Tin tức trong phủ bị phong tỏa, ra ngoài chỉ nói Ngô thị bệnh mất. Nhà mẹ đẻ nàng ta đâu dám hỏi han, chỉ cần suy nghĩ một chút cũng biết là “chết bất đắc kỳ tử”. Chuyện này khiến ta nhớ lại trước khi ta gả vào, Lệ Vương từng có một vị thứ phi, chết ngay trong đêm động phòng.
Lúc ấy thiên hạ đồn đại đủ điều, nhưng chân tướng là gì… phải chăng cũng giống như lần này? Sống sờ sờ mà bị đánh chết?
Không bao lâu sau, Vương thị tự nguyện xin ra chùa cầu phúc. Ta không ngăn cản nàng, nhưng dù sao việc này cũng phải bẩm lại Lệ Vương. Kết quả, hắn nghe xong chỉ lạnh lùng ném lại một câu: “Trong phủ hai vị thị thiếp, một chết một đi cầu phúc, Vương phi thật sự ‘rộng lượng’.”
Câu nói ấy… ta nghe nhiều thành quen, cũng chẳng còn thấy buồn nữa. Có lẽ… hắn vốn không phải là người chồng lý tưởng. Nhưng nếu hắn có thể làm một người cha tốt, với ta như vậy là đủ. Chỉ cần Dao Dao và Xấu Xấu lớn lên bình an, vô tư như bao đứa trẻ khác, vậy là đủ rồi.
Dao Dao bảy tuổi, lúc ngồi yên lặng trông đúng là một tiểu cô nương xinh xắn, dịu dàng nết na. Nhưng hễ đứng dậy là nhảy nhót như thỏ con, lanh lẹ vô cùng. Ta nghĩ, phần lớn tính nghịch ngợm ấy là do Lệ Vương nuông chiều. Hắn thật sự rất thương Dao Dao, kiểu yêu thương mà ta chưa từng thấy ở bất kỳ người cha nào.
Hồi nhỏ ta cũng được xem là con cưng, nhưng phụ thân ta chưa từng cõng ta trên vai, chưa từng ngày ngày dắt ta rong ruổi khắp nơi như thế. Nhưng con gái càng lớn, lòng ta lại càng thêm lo.
Mới đây, Hoàng thượng mở miệng, bảo Dao Dao vào cung “chơi”. Nghe thì nhẹ nhàng, nhưng một đi là nửa tháng, lòng ta sao có thể yên? Hoàng hậu đã mất sớm, mẹ ruột Lệ Vương cũng không còn, trong cung chẳng có ai thật sự là người nhà. Nếu xảy ra chuyện gì thì làm sao?
Trong khi ta lo lắng đứng ngồi không yên, cha con họ lại cứ vui vẻ dạo chơi khắp nơi. Ngược lại, Xấu Xấu còn nhỏ nhưng đã bắt đầu có thầy dạy học, từ nhỏ đã phải tuân theo quy củ. Con trai thì bị quản thúc, con gái lại tung tăng khắp chốn… ngẫm lại cũng thấy buồn cười.
Có lẽ thấy ta sốt ruột, Dao Dao lại ngọt ngào nắm tay ta an ủi: “Mẫu phi đừng lo, phụ vương nói rồi, con vào cung thích chơi gì thì cứ chơi, hoàng tổ phụ là hoàng đế, không ai dám bắt nạt con đâu.”
Ta nghe xong lại càng hoảng hốt hơn.