Chương 6
Kinh thành bên ngoài trông yên ổn, nhưng bên trong lại ẩn giấu vô vàn sóng ngầm. May thay, thân là nữ nhân chốn khuê phòng, những chuyện nơi triều chính vốn chẳng liên can gì đến ta, ngày ngày vẫn sống yên ổn, trông nom con cái, an phận như cũ.
Một buổi sớm, mẫu thân đột nhiên ghé phủ, nói với ta vài chuyện mơ hồ, nghe xong ta chỉ thấy hoang mang. Sau mới biết, thì ra Lệ Vương sắp xuất chinh. Tin ấy lan ra khắp nơi, chỉ riêng ta là kẻ đến cuối cùng mới hay.
“Con thật sự không biết gì sao, A Nhuyễn?” – mẫu thân nhìn ta, vừa ngạc nhiên vừa thương hại.
Ta cười nhạt, chỉ đáp khẽ: “Chắc là vương gia… quên nói thôi.”
Đợi mẫu thân đi rồi, ta cho gọi quản gia đến hỏi, quả nhiên ông ta đã sớm hay tin. Đến tối, khi Lệ Vương trở về, ta thẳng thắn mở lời:
“Nghe nói vương gia sắp ra trận?”
Hắn chẳng buồn che giấu, thản nhiên đáp: “Nàng biết thì có ích gì?”
Một câu khiến ta chẳng còn muốn nói thêm. Tuy vậy, khi thấy đám hạ nhân lo thu dọn hành lý cho hắn, ta vẫn không quên dặn dò vài câu, dù sao cũng chẳng mấy khi phải tiễn người ra chiến trường.
Những năm qua, ta đã quen với cuộc sống yên bình trong phủ, đến mức quên mất người đàn ông cùng ta chung giường chính là tướng quân từng chinh chiến sa trường.
Trước ngày khởi hành, hắn còn bế Dao Dao chơi đùa chốc lát. Ta mang lá bùa bình an mà mẫu thân cùng Mộ Hòa dắt ta đi cầu được, đưa cho hắn. Hắn liếc qua, lạnh giọng nói:
“Vương phi rảnh rỗi tin mấy thứ này, chẳng bằng làm chút việc thực tế hơn.”
Ta chỉ cười, không cãi. Vốn dĩ ta cũng chẳng mê tín, chỉ là người thân lo lắng, ta thuận theo cho họ yên lòng. Dẫu sao, chiến trường binh đao vô tình, chẳng ai dám chắc ngày mai còn thấy lại người thân. Nhưng nếu thật sự có chuyện, thì cùng lắm chỉ còn mẹ góa con côi – với ta, vốn đã chẳng còn gì để mất.
Chưa đầy mấy ngày sau khi hắn rời phủ, ta phát hiện mình mang thai. Tin ấy khiến cả phủ rộn ràng, còn ta thì thấy lòng nhẹ nhõm. Dao Dao chưa hiểu chuyện, cứ đưa tay vỗ bụng ta gọi “đệ đệ”, nghe đâu là do mấy bà vú dạy.
Một hôm, ta dẫn con đến thăm Mộ Hòa, nàng vừa sinh con trai. Dao Dao tròn mắt nhìn đứa bé, mặt mũi nghiêm nghị chẳng chịu cười, về đến nhà lại đổi cách gọi, khăng khăng gọi trong bụng ta là “muội muội”.
Ta hỏi nguyên do, con bé nói tỉnh queo:
“Đệ đệ xấu.”
Ta bật cười: “Sau này lớn sẽ đẹp thôi.”
Con bé lại lắc đầu: “Không, đệ đệ xấu. Dao Dao đẹp, muội muội cũng đẹp.”
Ta nghe mà vừa buồn cười vừa ấm lòng. Đúng là trẻ con, trong sáng mà lại biết dỗ người.
Ba tháng sau, thai ổn định, ta viết thư báo tin cho Lệ Vương. Phải đến hai tháng sau mới nhận được hồi âm. Chỉ vỏn vẹn mấy chữ: “Biết rồi, dưỡng thai cho tốt.”
So với ta, đoạn hắn hỏi thăm Dao Dao dài gấp mấy lần, còn tiện thể dặn đưa Ngô thị và Vương thị lên chùa cầu phúc. Ta chẳng rõ dụng ý, nhưng nghĩ cũng hay, nhân lúc đang mang thai, trong phủ bớt người càng yên ổn. Hôm sau, ta cho người sắp xếp đưa cả hai ra chùa, đi theo đều là những kẻ trung thực, ít lời mà cứng rắn – chuyện ấy cứ để họ lo, ta yên tâm hơn.
Đến khi sinh, quả nhiên là con trai. Cả nhà mừng rỡ, còn ta thì chỉ thấy nhẹ nhõm. Có con trai, ít nhiều cũng vững vàng hơn cho tương lai của Dao Dao.
Dao Dao nhìn em một cái rồi quay đi, cả buổi chẳng buồn ngó, miệng nhỏ mím lại, chê “xấu quá”. Cũng may, vài tháng sau con bé đổi ý, ngày nào cũng ngồi cạnh đệ đệ, khẽ khàng nói chuyện.
Thư từ tiền tuyến gửi về, hắn đặt tên cho con là Quyết. Cái tên cứng rắn, mạnh mẽ, nghe ra đúng là của một vị tướng.
Nhưng Dao Dao lại nhất quyết gọi là “Xấu Xấu”. Dần dần cả nhà cũng quen, ngay cả ta đôi lúc cũng lỡ miệng gọi theo.
Ba năm sau, Lệ Vương thắng trận trở về. Dao Dao đã lớn, còn “Xấu Xấu” thì chập chững biết nói. Ta vốn tưởng mình sẽ xúc động khi gặp lại, nào ngờ chỉ cảm thấy xa lạ.
Hôm đại quân vào thành, ta dẫn hai con ra nghênh đón. Dao Dao chỉ vào người cưỡi ngựa đi đầu, hỏi:
“Đó là phụ vương sao?”
Ta gật đầu. Con bé lập tức reo lên: “Phụ vương đẹp quá!”
Đúng là hắn chưa bao giờ tầm thường, chỉ là năm tháng chinh chiến khiến gương mặt ấy nhuốm sát khí.
Khi gặp lại, hắn lập tức ôm lấy Dao Dao, rồi quay sang nhìn “Xấu Xấu” với ánh mắt xa lạ. Đứa trẻ chưa từng thấy cha, liền rụt người trốn sau váy ta.
Đến lượt ta, hắn chỉ nói vài câu khách sáo. Còn ta, cúi đầu đáp lễ, lòng không gợn sóng.
Ba năm đủ dài để khiến người ta quên mất cảm giác thuộc về ai đó – huống chi, giữa ta và hắn, vốn chẳng có gì để gọi là yêu thương.