Chương 5
Một ngày dài trôi qua, ta vừa chợp mắt được đôi chút thì nghe Bích Liên hốt hoảng chạy vào, nói dường như có chuyện không hay. Ta vội khoác áo ra ngoài, thì thấy hạ nhân đang xôn xao – hóa ra là chuyện của Dao Dao.
Con bé khi ấy đang chơi trong sân, trùng hợp Lệ Vương vừa bước vào. Dao Dao vốn ít gặp cha, nhưng tính lại gan dạ, tò mò, lảo đảo bò đến, níu lấy vạt áo hắn mà vịn đứng lên. Con mới chỉ biết đứng, chân chưa vững, vậy mà vẫn cố giữ thăng bằng.
Nghe Bích Liên kể lại, Lệ Vương thoáng ngẩn người, rồi bảo người bế con ra. Nhưng Dao Dao lại không chịu, mấy nha hoàn và vú nuôi đều không dám động, chỉ biết luống cuống đứng nhìn. Con bé giơ tay về phía hắn, ngửa đầu đòi bế, đôi mắt long lanh như ánh nước.
Khi ta vừa bước ra, liền bắt gặp cảnh ấy. Lệ Vương khẽ thở ra, ánh mắt lóe lên chút lúng túng, rồi ra hiệu bảo ta lại gần. Ta đi tới, nhẹ nhàng đón con vào lòng, nhưng Dao Dao vẫn cố bám lấy áo hắn, không chịu buông.
Không biết con bé giống ai mà lại cố chấp đến vậy.
Ta khẽ mỉm cười: “Vương gia, người ôm con bé một chút đi, dù sao cũng là phụ thân của nó.”
Hắn ngẩn ra, chậm rãi đáp: “Bản vương… không quen bế trẻ con.”
Ta sợ hắn ngại, liền bảo mọi người lui hết ra ngoài, rồi tự tay hướng dẫn hắn cách bế. Không ngờ hắn tuy vụng về, nhưng động tác lại cẩn thận lạ thường, đến mức khuôn mặt cũng căng thẳng cứng đờ. Dao Dao được bế thì vui sướng cười khanh khách, hai tay nhỏ xíu cứ vỗ vào áo hắn.
Nhìn cảnh đó, ta bỗng hiểu ra – có lẽ không phải hắn không thương con, mà là không dám chạm vào con bé. Có thể vì sợ, giống như ta khi mới sinh Dao Dao, chỉ dám nhìn mà chẳng dám bế vì sợ lỡ làm con đau.
Ta kiên nhẫn chỉ cho hắn từng chút một. Dao Dao giờ đã lớn, cũng không còn yếu ớt như trước. Khi con bé mệt mỏi ngủ thiếp đi, hắn mới chậm rãi nói ra lý do hôm nay đến gặp ta.
Hắn bảo, tiết thu đã sang, thời tiết dịu mát, định đưa ta cùng Dao Dao lên trang trại nghỉ ngơi ít ngày.
Nghe thì hợp lý, nhưng ta lại cảm thấy có gì đó lạ. Nếu không phải vì Dao Dao, vì sao những năm trước hắn chưa từng nhắc đến chuyện ấy? Thậm chí khi ta mới gả vào phủ, dù sức khỏe ta chưa tốt, hắn cũng chẳng hề nói đưa ta đi đổi gió. Giờ bỗng nhiên lại muốn, chỉ e rằng là vì con bé.
Cuộc sống ở trang trại yên bình hơn trong phủ rất nhiều. Ở đó có nhiều loài vật nhỏ, Dao Dao chưa từng thấy qua, ngày nào cũng ríu rít đòi người dắt đi xem. Con thích nhất là thỏ trắng, nhưng ta không dám để con chạm vào – trẻ con còn vụng, lỡ làm thỏ hoảng cắn phải thì khổ.
Điều khiến ta ngạc nhiên là Lệ Vương cũng cùng chúng ta ở lại. Hắn dường như thật sự rảnh rỗi, ngày nào cũng xuất hiện, thậm chí còn bế Dao Dao khéo léo hơn trước. Hai cha con quấn quýt đến lạ.
Thế nhưng chưa được nửa tháng, tin dữ đã truyền đến – hoàng đế phế Thái tử, giam Bình Vương vào phủ.
Thái tử là con trưởng của hoàng hậu, từ nhỏ đã được chọn làm người kế vị; còn Bình Vương là người được giới sĩ tử mến mộ, luôn nổi danh hiền đức. Hai người cùng lúc bị xử phạt, trong triều chắc chắn dậy sóng.
Lệ Vương nghe tin, lập tức trở về kinh, chỉ kịp dặn ta và Dao Dao ở lại trang trại. Dao Dao còn quá nhỏ, chẳng biết gì, vẫn vui vẻ nô đùa. Còn ta, trong lòng bất an, cứ thấp thỏm lo sợ. Tin ấy đến quá đột ngột, khiến ta không khỏi nghĩ – liệu việc này có liên quan đến hắn không?
May thay, vài ngày sau hắn trở lại đón mẹ con ta về. Nghe nói triều đình đã tạm yên, mấy nhà bị tra xét cũng được khoan giảm. Ta thở phào. Ta vốn chẳng phải người hiểu chuyện chính trường, chỉ mong Ninh Quốc Công phủ bình an, gia đình không bị cuốn vào vòng tranh đoạt, thế là đủ.
Dao Dao ngày càng lớn, đã biết đi, biết nói bập bẹ vài từ. Mẫu thân khuyên ta nên sinh thêm, tốt nhất là con trai, để vị thế trong phủ được vững hơn. Nhưng sinh con đâu phải chuyện muốn là được? Ta chỉ cười trừ.
Cũng may, Lệ Vương giờ thương Dao Dao hơn trước. Hắn không nói nhiều, nhưng hành động thì rõ ràng.
Nhưng rồi, tin triều đình mở khoa tuyển tú lan đến. Phủ Lệ Vương cũng được phân hai tú nữ. Cả hai đều là con nhà quan lại nhỏ, được đưa vào phủ với thân phận thiếp. Dung mạo họ chẳng xuất chúng, nhưng cũng đủ nhan sắc dịu dàng.
Ta không quá để tâm, chỉ dặn người sắp xếp cho họ chỗ ở chu đáo, ở cùng nhau để dễ trò chuyện, tránh tranh chấp. Khi ta nói lại với Lệ Vương, hắn chỉ thản nhiên gật đầu: “Biết rồi.”
Nửa tháng trôi qua, hắn vẫn chưa từng bước đến nơi hai người đó ở. Ta nghĩ không tiện, nên khi hắn ghé qua, ta nhẹ nhàng nhắc. Hắn nhìn ta, ánh mắt như chứa ý không vui. Không biết có phải vì lời ta hay không, mà ngay đêm hôm sau đã nghe báo – hắn qua chỗ Ngô thị.
Bích Liên lấy làm lạ: “Tiểu thư sao lại tự mình nhắc vương gia chuyện này? Há chẳng phải đẩy ngài đi sao?”
Ta chỉ mỉm cười. Nam nhân có thiếp vốn là chuyện thường tình. Ngay cả phụ thân ta, thương mẫu thân là thế mà vẫn có người bên ngoài. Nếu không, năm xưa cũng chẳng xảy ra chuyện ta với Mộ Hòa bị tráo thân phận. Ta với Lệ Vương vốn chẳng có mối tình sâu đậm, hà tất phải đòi hỏi điều không thuộc về mình?
Ai ngờ, hắn vừa đặt chân đến phòng Ngô thị đã quay người đi ngay. Sau mới biết, Ngô thị đốt hương trong phòng, mà hắn lại kỵ mùi ấy, nên vừa bước vào đã không chịu nổi.
Ta nghe xong, chỉ biết dở khóc dở cười. Hóa ra lâu nay trong phòng ta chẳng có lấy một nén hương, hắn lại quen với mùi trái cây tươi nên mới dễ chịu đến vậy.
Ngô thị thì trúng ngay chỗ cấm, thật khéo đến buồn cười.
Ta nghĩ hắn không thích Ngô thị thì chí ít cũng nên ghé thăm Vương thị, nhưng rồi cũng chẳng thấy động tĩnh gì. Khi ta nhắc khéo, hắn lại lạnh giọng: “Bản vương giao việc trong phủ cho nàng, không phải để nàng dò xét hành tung của bản vương.”
Ta chỉ cúi đầu, khẽ cười: “Vâng, thần thiếp biết rồi.”
Từ đó, ta cũng chẳng nói thêm gì nữa. Thôi thì hắn thích thế nào tùy hắn. Càng ít tranh đoạt, lòng ta càng yên. Dù sao, được yên ổn nuôi Dao Dao trưởng thành, ta cũng chẳng mong gì hơn.
Không lâu sau, nghe tin Mộ Hòa mang thai, ta liền đến thăm. Nàng tươi tắn, rạng ngời như đóa hoa buổi sớm. Trong mắt nàng, ta nhìn thấy niềm hạnh phúc thuần khiết mà bản thân đã lỡ mất từ lâu.
Nàng hỏi sao ta không đưa Dao Dao đi cùng, ta chỉ cười, bảo con còn nhỏ, đi xa không tiện. Nói đôi câu, lòng ta chợt lặng đi. Có lẽ, đời này ta chẳng thể sống như nàng – đơn giản, ấm áp mà trọn vẹn.
Nhưng nghĩ lại, cuộc sống của ta hiện giờ cũng đã đủ bình yên. Ở chốn hoàng môn này, có được bình yên đã là một ân huệ lớn lao. Con người, há có ai được vẹn toàn tất cả?