Chương 18
Ta có một bí mật không thể nói cùng ai. Nhưng thôi, kể ra cũng chẳng sao. Ta là người xuyên không đến đây.
Hồi trung học, thế giới cũ của ta từng rộ lên làn sóng truyện xuyên không. Nhân vật chính nào cũng kiểu “mở mắt ra liền nghịch thiên cải mệnh, bước lên đỉnh cao nhân sinh”. Lúc đó ta nghĩ, truyện là truyện, đời nào có thật.
Cho đến một ngày, ta thật sự xuyên rồi. Nếu phân loại theo hệ thống truyện xuyên không, ta thuộc dạng thai xuyên – từ trong bụng mẹ đã bắt đầu lại một kiếp người. Có điểm tốt, cũng có điểm dở.
Tốt là: kiếp này hoàn toàn thuộc về ta, không phải đoạt xác, không chiếm thân thể ai, đường đường chính chính sống lại từ đầu.
Dở là: thử hỏi, một người trưởng thành đầu óc tỉnh táo phải nằm co ro làm trẻ sơ sinh, không được nói, không tự chủ, bị người ta bế bồng cho bú… nghĩ thôi đã thấy uất ức.
Ta sinh ra trong gia đình thương nhân giàu có. Cha mẹ thuộc hàng trung niên mới sinh thêm ta, trên có cả đàn huynh tỷ lớn hơn ta cả chục tuổi, ai nấy đều cưng ta như trứng, sợ ta đụng đau. Nói chung, tuổi thơ không có gì để chê.
Nhưng đã là người từng trưởng thành, ta sao cam lòng chỉ ăn rồi chơi? Ngay từ bé, ta đã lo nghĩ về tương lai, tính toán làm sao để công thành danh toại, lưu danh thiên cổ.
Người xưa nói: “Sĩ nông công thương”, thương nhân dù giàu nhưng không được trọng vọng. Cái danh buôn bán chẳng là gì so với kẻ đậu đạt, vinh hiển trên bảng vàng. May mà triều đại này không cấm thương nhân dự thi.
Ta nghĩ: Nếu vậy thì thi trạng nguyên, hoặc ít nhất cũng phải là thám hoa mới xứng với một kẻ có tiền đề như ta. Một bước lên mây mới đúng kiểu “xuyên không nam chính”!
Nói thì hay ho lắm, nhưng thực tế… mẹ nó, khó vãi! Cái gì tứ thư ngũ kinh, cái gì thi phú luận biện, ta nghe thôi đã ong cả đầu.
Hồi hiện đại, ta còn lết qua kỳ thi đại học, dù sao đề còn cho chọn đáp án A B C D, cùng lắm khoanh bừa cũng có cơ may đúng. Còn ở đây? Không trắc nghiệm, không máy tính, chỉ có từng hàng chữ nho rậm rạp như rừng, chữ nào cũng khó hơn chữ nào.
Vốn định ôm lấy cái danh “linh hồn người lớn, đầu óc hơn người”, tranh thủ làm thần đồng… nhưng rất nhanh ta đã vỡ mộng. Nói thật, đâu phải cứ xuyên không là người ta ngu hết?
Bọn trẻ học cùng ta, rõ nhỏ hơn nhưng đứa nào cũng thành tinh cả rồi. Khi chúng ê a đọc sách, ta bằng tuổi tụi nó còn đang chơi ném đá, lội sông, bắt dế cơ! Có đời nào nghĩ đến học hành nghiêm túc?
Càng học, ta càng phát hiện: Ta không ngu. Nhưng đám nhỏ xung quanh… cũng chẳng ai ngu. Ta không thể lấy chuyện từng là người lớn ra kiêu, bởi ở đây người ta cũng có đầu óc y như mình. Thậm chí còn khôn sớm hơn, vì trong thời đại này, không sớm hiểu chuyện thì sống không nổi.
Cha thương ta lắm. Thấy ta ngày đêm đèn sách, mắt quầng thâm, cha vừa đau lòng vừa lải nhải: “Con ơi, nhà mình xưa nay không có cái mệnh đọc sách. Không thiếu ăn mặc, học biết chữ là được rồi, cần gì khổ thế?”
Mẹ ta cũng vậy, còn lôi chuyện cha hồi nhỏ nghịch ngợm lười học ra làm ví dụ: “Xem cha con kìa, đọc sách đâu ra gì, giờ buôn bán cũng phất như ai.”
Ngay cả mấy huynh tỷ, mỗi lần về thăm cũng xoa đầu ta: “Đệ cứ yên tâm, bọn ta nuôi đệ cả đời cũng được, đừng khổ thân quá.”
…Thật ra, ta cũng từng dao động. Bởi học hành vất vả thật. Lúc đó ta mới nhận ra suy nghĩ “xuyên không thì mặc định là nhân vật chính” đúng là viển vông.
Xuyên không không có nghĩa mở khóa hack game. Xuyên không mà lười học thì cũng chỉ là thằng ngu có ký ức đời trước. Mà ký ức ấy chẳng giúp được bao nhiêu.
Dần dà, ta phải chấp nhận sự thật đau lòng: Ta là thằng bình thường ở hiện đại, xuyên đến cổ đại… càng bình thường hơn. Muốn có thành tựu? Không có đường tắt. Muốn đậu đạt? Cũng phải từng chữ mà nuốt, từng ngày mà gặm.
Chỉ còn mỗi cái không cam lòng giữ ta bám sách vở. Vì ta không phục. Không phục cái số mình cứ phải quẩn quanh dưới đáy, dù ở thế giới nào.