Chương 17
Chuyện con cái còn chưa định đoạt, kinh thành đã đổi sắc trời – Lệ Vương lên ngôi, trở thành tân hoàng. Nói ra cũng là tin vui.
Từ Hằng khi ấy cười ngây ngô, vỗ đùi bảo ta: “Không ngờ ta lại có một vị hoàng đế làm anh vợ đấy!” Nhìn dáng hí hửng của hắn, ta suýt bật thốt: “Thế chàng có biết mình từng suýt có hoàng hậu làm vợ không?” Nhưng thôi, ta nuốt lại. Chuyện này giữ trong lòng là đủ.
Mẹ từ sau khi Lệ Vương đăng cơ, ghé thăm ta nhiều hơn. Lúc đầu ta không nghĩ nhiều, chỉ thấy ấm lòng vì bà bận rộn vẫn chịu khó lui tới. Mãi vài lần sau ta mới chợt hiểu: hóa ra mẹ sợ ta trong lòng không cam tâm.
Dù sao làm hoàng hậu… cô gái nào chưa từng mơ mộng? Ta biết mẹ lo nên không đợi bà hỏi, đã chủ động nói rõ: “Mẹ à, con không nghĩ bậy đâu. Làm sao con dám? Con vốn là con nuôi, tỷ tỷ mới là con gái ghi trong gia phả. Chuyện này từ đầu đã rõ ràng.”
Mẹ nghe xong nước mắt lưng tròng, nắm tay ta: “A Hòa, con nghĩ vậy mẹ mới yên lòng…” Ta cười: “Con thật sự rất tốt rồi. Con có phu quân thương, có con ngoan, mỗi ngày đều vui. Tham quá thì khổ, con đủ rồi.”
Thật ra nói không chút ganh tỵ là giả dối. Làm gì có ai hoàn toàn không xao lòng trước vị trí cao quý ấy? Nhưng ta không ngu dại. Dù ta có nhận mình là đích nữ, người khác có tin không? Cái danh “con nuôi” đã khắc sâu vào tâm trí bao người. Huống hồ… nếu làm loạn lên, chẳng phải tội khi quân phạm thượng, lừa dối thánh thượng sao? Chết không chỉ mình mà cả nhà.
Nghĩ thế nào cũng thấy không đáng. Tỷ tỷ làm vương phi, giờ làm hoàng hậu, thật là phúc phận của tỷ. Ta muốn được như tỷ? Thì lấy gì đổi? Bỏ Từ Hằng? Đẩy tỷ xuống? Hoàng đế đâu phải kẻ nhặt ve chai, đang yên lành tự dưng vứt tỷ chọn ta? Thôi thôi, nghĩ nhiều chỉ buồn cười.
Ta thà mong chuyện này chết trong bụng mọi người, đừng ai nhắc lại. Có tỷ tỷ làm hoàng hậu, với ta đã là may mắn nhất rồi.
Chỉ là ta không ngờ đúng lúc hoàng thượng kiên quyết không tuyển tú, trong triều lại có mấy vị đại nhân rỗi việc sinh sự, lôi chuyện thân thế ta và tỷ tỷ ra bàn tán. Hoàng thượng tuy ngoài miệng nói không tin, nhưng lời đồn bay khắp nơi, ai nghe cũng xôn xao.
Chuyện ban đầu do Từ Hằng nghe được, hí hửng đem về kể ta nghe như chuyện vui. May mà hắn không nhìn ra nét mặt ta lúc ấy có chút cứng đờ. Hắn còn cười nói: “Chuyện vớ vẩn thế cũng có người tin?” Ta gượng cười phụ họa: “Chọn sai người để bịa rồi, ai quan tâm đâu thật giả…”
Nhưng rồi tin đồn lan nhanh như gió. Đến mức Từ Hằng cũng bắt đầu thấp thỏm. Hắn úp mở hỏi ta, ánh mắt có chút nghi hoặc. Ta không nói nhiều, chỉ vỗ mạnh trán hắn: “Chàng học nhiều quá hóa dở rồi sao? Nếu ta thật là con ruột, ta thừa đầu không đi làm hoàng hậu, lại rảnh gả cho chàng?”
Hắn ngẩn người mấy giây, rồi bỗng vỗ đùi cười lớn: “Đúng ha! Chà, mấy kẻ tung tin này đúng hết thuốc chữa.” Ta cười theo, nhưng trong lòng thở dài: May mà thiên hạ hay quên. Cũng may hoàng thượng thông minh, không hồ đồ.
Thế nhưng… dù ngoài miệng nói không để tâm, trong lòng ta vẫn thấp thỏm. Mẹ gần đây lại lâm bệnh, sức khỏe không tốt, chẳng thể vào cung. Nghĩ đi nghĩ lại, ta đành tự mình xin vào gặp Dĩ Nhuyễn tỷ tỷ.
Trên đường vào cung, ta cứ nghĩ: Tỷ ấy đúng giỏi thật. Chuyện ầm ĩ thế mà vẫn vững vàng, không hoảng loạn chút nào. Ai ngờ vừa vào điện, tỷ tỷ cho lui hết cung nhân, ta chưa nói được mấy câu đã nhận ra sắc mặt tỷ chẳng tốt lành.
Thấy ta mở miệng, chị liền nhíu mày hỏi: “Sao vậy? Sắc mặt muội không ổn.” Đến lúc ấy ta mới phát hiện: Tỷ ấy… căn bản không biết chuyện! Trong phút chốc, chính ta lại hoảng hốt.
Ngược lại, tỷ ấy vẫn vững như núi, vội an ủi: “Đừng lo. Để tỷ đi hỏi thử hoàng thượng có biết không, yên tâm, chắc không sao đâu.” Nhắc đến hoàng thượng, ta lại bất giác run. Ta vẫn nhớ lần đầu gặp hắn, lúc còn là Lệ Vương, cái khí thế âm trầm sát khí quanh thân… đúng là bóng ma khó phai.
Ta lắp bắp: “Hay thôi đi tỷ, nếu hoàng thượng không nhắc thì coi như không nghe, đừng chọc vào…” Tỷ ấy lắc đầu, giọng bình tĩnh nhưng kiên định: “Không được. Chuyện này để lời đồn bay mãi chẳng tốt cho ai. Chỉ cần chúng ta cắn chặt không phải, sẽ không sao.”
Nói thì dễ, nhưng ta biết muốn che giấu phải có gan, có bản lĩnh, cũng phải có vận may. Không biết tỷ đã nói với hoàng thượng những gì, nhưng chỉ vài ngày sau, mấy tên cầm đầu trong triều bị nghiêm trị, kẻ tung tin đều câm như hến. Cả thành yên lặng, lời đồn như bị quét sạch.
Lúc nghe tin, ta thở phào, nhưng trong lòng lại thêm khâm phục Dĩ Nhuyễn tỷ tỷ. Thật sự bản lĩnh hơn người. Ngay cả hoàng thượng cũng bị tỷ xoay vòng mà không phát hiện. Thần kinh vững thế, đổi là ta chắc đã lòi đuôi từ lâu.
Về phần ta và Từ Hằng, cuộc sống vẫn an ổn, ngày qua ngày trôi nhẹ nhàng. Chuyện con cái, cuối cùng ta cũng dỗ được hắn đồng ý sinh thêm. Nhưng tiếc ước mong có bé gái mềm mại thơm tho như Dao Dao lại không thành. Lại một thằng nhóc, y hệt đại ca, bụ bẫm khỏe mạnh, ầm ĩ từ sáng đến tối.
Thôi thì con trai cũng tốt. Ngoài chuyện đó, mọi thứ đều như ý. Có chồng ngốc nghếch nhưng thật thà, có hai con ngoan, có mái nhà yên ổn. Đời người đến thế, còn mong gì hơn? Ta nghĩ, với ta đây đã là một đời thuận lợi, thỏa nguyện nhất rồi.