Chương 16
Của hồi môn do chính tay mẹ chuẩn bị cho ta. Bà nói thẳng: “Con khác Dĩ Nhuyễn, nó gả vào hoàng gia, của hồi môn không chỉ phải nhiều mà còn phải tinh xảo, thể diện là chuyện lớn. Còn con… gả hơi thấp, nhiều thứ không tiện chuẩn bị, mẹ đổi hết thành ngân phiếu cho con.”
Ta nghe xong thấy vui trong lòng. Ngân phiếu là thứ ta thích nhất. Không như tỷ tỷ, nhiều món đồ quý giá ta vốn không biết thưởng thức, có cho cũng chẳng biết dùng sao cho đúng.
Tỷ tỷ cũng không quên góp thêm sính lễ cho ta, còn tỉ mỉ chọn vài món đồ tốt, xem ra rất có tấm lòng.
Ngày cưới, tâm trạng ta rất bình yên. Quả nhiên gả thấp thì được nhiều tự do, không cần lo lắng quá nhiều quy củ, chẳng phải dè chừng từng lời ăn tiếng nói.
Cuộc sống sau hôn nhân khiến ta rất hài lòng. Từ Hằng quả thực là người khéo léo, cư xử ôn hòa, đối đãi với ta rất tốt. Mỗi ngày tan việc về đều mua chút đồ ngon cho ta, cuối tuần rảnh rỗi lại dắt nhau ngao du ngoại thành.
Ta từng nghe bà than thở rằng bà với cha suốt ngày bận bịu chuyện phủ, hiếm khi ngồi lại cùng ăn một bữa cơm ngon lành. Vậy mà trong căn nhà nhỏ này, chỉ có hai vợ chồng làm chủ. Bọn hạ nhân cũng tình nguyện làm việc chu đáo, mong gia đình ta được yên ấm.
Từ Hằng quả là người lanh lợi, không bảo thủ cứng nhắc như những kẻ đọc sách khác. Ta nghĩ, cha mẹ chọn cho ta người này, đúng là không sai chút nào.
Thành thân hơn một năm, ta mang thai. Với đứa bé này, lòng ta đầy mong chờ. Mẫu thân và Dĩ Nhuyễn tỷ tỷ nghe tin liền vội vã đến thăm, mang theo đủ thứ lễ vật. Từ Hằng nghe xong chỉ cười, đùa rằng: “Nương tử sắp nuôi luôn cả phu quân rồi.”
Ta nghiêng đầu hỏi lại: “Thế chàng không bằng lòng sao?” Hắn cười tít mắt: “Sao lại không bằng lòng? Là nguyện ý nhất trên đời.”
Ta từng học quy củ, biết rằng sau khi chính thê mang thai, theo lẽ thường nên khai diện cho một hai nha hoàn để phòng việc hầu hạ chồng. Thế nhưng ta không muốn. Trong lòng ta, hắn là của ta, không muốn san sẻ với ai khác.
Dù biết suy nghĩ này không hợp với quy tắc từng học, ta vẫn chọn một hôm thuận tiện nhắc chuyện với Từ Hằng. Nào ngờ hắn phản ứng còn dữ hơn ta tưởng. “Ta đâu phải thứ háo sắc không có đàn bà là sống không nổi!” Hắn trợn mắt.
“Nhưng người ta đều làm vậy mà…” Ta có chút không vui. Hắn cười, nhéo nhẹ má ta: “Thế cứ coi như ta sợ vợ đi. Sợ vợ thì sao? Ai cấm?”
Câu này hắn nói nhiều lần, mỗi lần đều rất thoải mái, chẳng hề lấy làm nhục. Hắn vốn là người nhìn đời thấu đáo, luôn nhắc ta: “Người khác thích nói gì thì cứ để họ nói, mình sống vui vẻ là được.”
Năm đó, bà nội hắn làm thọ lễ, họ hàng đều về quê mừng thọ. Ngay cả Lệ Vương cũng nể mặt cho người đến dự. Ta lo Từ Hằng sẽ khó xử. Dù sao mấy tỷ phu khác đều quyền cao chức trọng, chỉ có chàng là quan nhỏ.
Nhưng ta nghĩ nhiều rồi. Quay đi quay lại, đã thấy hắn đứng cạnh Lệ Vương, miệng không ngừng nói, không biết đang ba hoa gì. Còn Lệ Vương thì mặt lạnh tanh, chẳng buồn đáp. Ta sợ đến lạnh sống lưng, chỉ lo chàng ba hoa quá, lỡ Lệ Vương nổi giận thì làm sao?
Về nhà, ta không nhịn được nhắc lại chuyện ấy. Hắn chẳng những không thấy nguy hiểm, lại còn vênh mặt: “Cùng lắm hắn đánh chết năm người như ta, đâu ra mười!” Nói xong còn tỏ vẻ tự hào.
Ta trừng mắt: “Cái đó đáng tự hào lắm à?” Hắn cười hì hì: “Dĩ nhiên! Thế cũng chứng tỏ ta không tệ.” Ta nghe xong vừa tức vừa buồn cười, cuối cùng lắc đầu thở dài: “Chàng đúng là hết thuốc chữa.” Nhưng trong lòng lại âm thầm ấm áp.
Đứa trẻ ra đời là bé trai. Nghe tin, ta thở phào nhẹ nhõm. Nhưng chưa kịp vui lâu, nha hoàn đã hớt hải chạy vào: “Công tử ngất xỉu rồi!” Hỏi ra mới biết Từ Hằng chưa kịp nhìn con đã ngất tại chỗ.
Lúc tỉnh lại, việc đầu tiên hắn nắm tay ta, mặt còn tái xanh: “Về sau thôi đừng sinh nữa, được không?” Ta vừa buồn cười vừa tức: “Nghe chàng nói cứ như người sinh là chàng vậy.” Hắn thở dài: “Nàng không hiểu đâu, ta nhìn mà tim đau thắt lại!”
Nghe hạ nhân kể, lúc hắn ngất không ai kịp đỡ, đầu đập xuống đất. Ta nghe xong vừa xót vừa bực. May mà ngoài cái đầu u một cục, tinh thần hắn vẫn sáng suốt.
Chuyện đầy tháng của con, hắn đích thân sắp xếp, mời đồng liêu bạn bè đến chung vui. Thằng bé cũng “biết điều”, suốt buổi không khóc quấy, ai bế cũng cười, khiến ai nấy đều khen.
Còn ta, cuối cùng qua được cữ tháng, việc đầu tiên là tắm rửa sạch sẽ. Đứng trước gương, ta chợt nghĩ: ngày xưa mẹ sinh con khổ cực thế, sao vẫn mạnh mẽ vậy? Bây giờ điều kiện tốt, con người lại hóa mềm yếu.
Cũng may ta có người chồng tuy nhát gan nhưng luôn cố gắng vì vợ con. Thế là đủ.
Không bao lâu sau, Lệ Vương lại xuất chinh. Dĩ Nhuyễn tỷ tỷ cũng có tin vui lần nữa, nghe nói đang an thai nên ít ra ngoài. Thi thoảng ta đón Dao Dao qua nhà chơi.
Thằng bé nhà ta càng lớn càng dễ nhìn, trắng trẻo bụ bẫm, khác hẳn lúc mới sinh nhăn nheo. Vì vậy Dao Dao cũng bớt dè chừng, không còn gọi là “xấu xấu”. Có điều thỉnh thoảng con bé vẫn nghi hoặc, sợ thằng bé một ngày nào đó “quay về hình dạng lúc mới sinh”.
Nói ra buồn cười, nhưng cũng chẳng sai. Ngày qua ngày, phu thê ta sống an yên, nhỏ nhặt nhưng hạnh phúc.
Chỉ tiếc có những người thấy ta sống yên ổn lại ngứa mắt. Tỷ tỷ đang an thai ít xuất hiện, thành ra mấy lời đồn thổi dị nghị nổi lên. Toàn những lời gió bay không căn cứ, nhưng nghe khó chịu.
Chủ yếu do đám phụ nhân xuất thân thế gia kia, nhìn tỷ tỷ làm vương phi, quốc mẫu mà trong bụng ghen tức. Mỗi lần nghe những lời đó, ta giận sôi người. May mà Từ Hằng chịu khó dỗ dành, khuyên ta nín nhịn. Bằng không e rằng ta đã xông ra cãi lộn từ lâu.
Có lần ta bực quá, trừng mắt nói với Từ Hằng: “Chàng có bản lĩnh thì tranh thủ leo lên đi! Để ta có chút mặt mũi, lúc người ta nói này nọ ta mới dám vênh mặt!” Hắn ngửa tay, vẻ bất đắc dĩ: “Vi phu cũng muốn lắm, nhưng nàng cũng phải nghĩ cho vi phu. Chỉ là kẻ đọc sách, sức yếu quyền không, đánh không lại ai, lấy đâu công lao mà nhảy lên?”
Ta thở dài: “Hầy…” Hắn cũng lặp lại, vẻ y chang ta: “Hầy…” Thở dài xong, hai vợ chồng nhìn nhau cười khổ. Có đôi lúc đúng là không phải không muốn, mà chẳng có chỗ ra sức. Nhưng nghĩ lại, thôi thì từ từ sống, chờ thời vậy.
Ngày tháng bình thản trôi qua. Không ngờ Từ Hằng cũng thật sự “nhích” lên được chút, tuy chỉ là bước nhỏ nhưng hai vợ chồng đều phấn khởi. Ta còn cố ý chuẩn bị bữa ăn ngon ăn mừng, hai đứa ngồi ăn đến no căng bụng.
Ăn xong, hắn cầm chén trà cười: “Nàng nói xem, phu thê chúng ta có phải đồng chí đồng lòng nhất thiên hạ không? Đổi người khác, thăng chút thế này chắc chẳng thèm mừng, lại còn thấy xấu hổ.” Ta bật cười gật đầu: “Thế mới thấy chàng giỏi. Một tấc cũng là tiến bộ, chen được vào chốn quan trường toàn lỗ nhỏ kẽ hẹp đã không dễ.”
Thật lòng mà nói, hắn đậu tiến sĩ đã đáng tự hào. Nhưng tiến sĩ thì nhiều, còn trạng nguyên, bảng nhãn, thám hoa… Ai chẳng có tài? Không xuất chúng thì làm sao có người “nhường” chỗ? Hắn giữ được chân ở kinh thành là nhờ cha ta giúp đỡ, hắn hiểu điều đó nên chưa từng phàn nàn, luôn giữ tâm an phận. Vậy nên dù chỉ thăng một bậc nhỏ, với chúng ta cũng đáng vui mừng.
Uống thêm hai chén trà, ta nhân lúc tâm trạng hắn tốt, nghiêng người hỏi nhỏ: “Tiểu bảo nhà mình cũng lớn rồi, chàng nói xem… hay mình sinh thêm đứa nữa nhé?” Nào ngờ mặt hắn lập tức xịu xuống, buông chén trà: “Hôm nay ngày lành tháng tốt, nàng đừng lôi chuyện xui xẻo làm gì.”
Ta trừng mắt: “Sao lại xui xẻo? Sinh con nối dõi là chuyện vui mà!” Hắn thở dài: “Nàng biết ta sợ rồi còn nhắc. Lần trước sinh thằng nhóc, ta chưa kịp nhìn đã xỉu, đập đầu u cục to, may chưa ngốc luôn!”
Ta nhịn cười: “Nhưng ta thật lòng muốn có bé gái, như Dao Dao vậy, đáng yêu xinh xắn…” Hắn ôm đầu rên rỉ: “Nàng tha cho ta đi… một đứa là đủ rồi!”
Ta nhìn hắn chằm chằm: “Không được, ta muốn có con gái, mặc váy thêu hoa, cột nơ xinh, gọi ta mẫu thân…” Hắn nằm vật ra giường: “Thôi rồi… nàng muốn đòi mạng ta à…”
Nhìn bộ dạng nhát gan nhưng ngoan ngoãn chiều vợ ấy, ta vừa buồn cười vừa thấy lòng mềm nhũn. Thật ra với ta, có thêm hay không cũng không quan trọng bằng việc mỗi ngày đều được cùng hắn cười đùa như thế này.