Chương 14
Dần dà, ta nghĩ ra một cách khác. Trong cô nhi viện, các nữ hài nhiều vô kể, đều là những đứa trẻ mồ côi, ai nấy đều thấu hiểu giá trị của đồng tiền. Ta thuê mấy đứa nhỏ giúp việc giặt giũ, còn mình thì đảm nhận việc nhận hàng, hưởng chút chênh lệch. Ít ra như vậy cũng đỡ vất vả hơn là tự tay giặt từng bộ quần áo.
Bọn trẻ nơi đây đều sớm hiểu chuyện, biết thế nào là sinh tồn. Nhờ vậy, công việc của ta cũng dần khấm khá hơn. Nhưng dù sao đây cũng chẳng phải kế sinh nhai lâu dài. Bởi loại việc này ai cũng làm được, dần dà người tranh giành ngày càng đông.
Bước ngoặt xảy đến khi ta mười sáu tuổi. Tết Nguyên Đán chưa qua hết, một tin như sét đánh ngang tai truyền đến: ta không phải con ruột của phụ mẫu, năm xưa bị bế nhầm. Giờ đây, phụ mẫu ruột đã cất công sai hai vị ca ca đến tìm, muốn đón ta về.
Nhìn cách ăn mặc cùng khí chất của hai người ấy, ta biết họ không thể là giả. Từ y phục, dáng vẻ đến lời ăn tiếng nói, tất cả đều khác hẳn những người ta từng gặp. Họ chẳng có lý do gì để lừa một kẻ như ta.
Vì vậy, ta sắp xếp giao lại công việc giặt thuê cho một muội muội thân thiết trong cô nhi viện. Nếu mọi chuyện thuận lợi, ta sẽ không còn phải vất vả vì những đồng tiền lẻ nữa.
Trên đường đi, hai vị ca ca luôn chăm sóc ta chu đáo. Họ mua cho ta những bộ y phục mà ta chưa từng dám mơ ước, dẫn ta thưởng thức những món ngon nhất. Thế nhưng mỗi đêm khi nằm xuống, ta vẫn không kìm được nỗi buồn, lại nhớ về phụ mẫu đã khuất. Phải chi họ còn sống, được cùng ta vào kinh, gặp mặt con gái ruột của mình thì hay biết mấy.
Khi tới kinh thành, ta mới biết họ là thiếu gia của Ninh Quốc Công phủ. Ta không thể tưởng tượng nổi nơi ấy nguy nga tráng lệ, gia đình ấy hòa thuận ấm áp, hoàn toàn khác xa những gì ta từng nghĩ về các gia tộc quyền quý.
Mẫu thân ôm chặt lấy ta khóc nức nở. Bà vừa giống ta, lại vừa khác ta, trong ánh mắt chan chứa yêu thương và xót xa. Bà dắt ta đi khắp nơi giới thiệu từng người một. Cho đến khi dẫn ta tới trước mặt người con gái đã sống cùng họ suốt mười sáu năm qua – nàng là người đã thay thế vị trí của ta.
Ánh mắt mẫu thân thoáng chút lúng túng, nhất thời không biết nên giới thiệu thế nào. Nàng ấy tên Dĩ Nhuyễn, thật sự rất giống mẫu thân, như một bản sao trẻ tuổi của bà. Ta mỉm cười, không để bà khó xử, chủ động cất lời: “Tỷ tỷ.”
Mẫu thân dẫn ta xem căn biệt viện đã chuẩn bị sẵn, nghe nói bà đã chờ đợi khoảnh khắc này rất lâu. Trong mắt ta, nơi ấy chẳng khác gì chốn tiên cảnh. Nhưng chính câu ta thốt lên trong vô thức ấy lại khiến mọi người trong phủ nghẹn ngào.
Nửa tháng sống chung, ta cảm nhận rõ ràng ai trong nhà cũng mang tâm lý bù đắp cho ta. Mỗi khi nghe ca ca nhắc lại những tháng ngày khổ cực của ta ở Từ Châu, mẫu thân lại lặng lẽ lau nước mắt. Nhưng ta nghĩ, ông trời cũng đã rất ưu ái với ta rồi. Dù quá khứ gian khổ, ít ra ta vẫn sống sót, vẫn có cơ hội trở về.
Thật lòng mà nói, người khiến ta cảm thấy thân thiết nhất trong phủ chính là Dĩ Nhuyễn tỷ tỷ. Nàng giống mẫu thân, như hình bóng của mẫu thân thời trẻ. Mỗi lần nhìn nàng, ta lại nhớ đến phụ mẫu mình, nhớ những tháng ngày hạnh phúc ngắn ngủi bên họ. Thế nên ta luôn muốn được gần gũi với tỷ.
Mẫu thân và phụ thân thấy vậy cũng yên lòng. Họ nuôi nàng suốt mười sáu năm, nàng là con gái họ yêu thương; ta là cốt nhục ruột rà thất lạc nhiều năm. Họ chẳng muốn giữa chúng ta có bất cứ hiềm khích nào.
Nhưng ta nhận ra Dĩ Nhuyễn tỷ tỷ luôn dè dặt với ta, tựa như mang trong lòng cảm giác tội lỗi, cứ như nàng đã cướp đi quãng đời đáng lẽ thuộc về ta. Ta chủ động kể cho nàng nghe chuyện tuổi thơ mình, rằng ta đã sống vui vẻ ra sao, được phụ mẫu yêu thương thế nào. Để nàng hiểu, không cần phải áy náy với ta.
Người thực sự nên hổ thẹn, có lẽ là ta. Nếu không phải vì ta, có lẽ phụ thân nàng vẫn còn sống. Nếu không có ta, có lẽ gia đình nàng đã không tan nát.