Chương 12
Làm hoàng đế quyền uy thật đấy, nhưng lắm kẻ không biết lượng sức, ngày ngày muốn dạy trẫm phải làm thế này thế nọ. Bọn họ tự soi lại mình xem đã đủ tư cách chưa?
Trẫm lười tranh cãi, họ bèn chuyển hướng tấn công hoàng hậu. Bịa ra cái gọi là “vụ án thật giả đích nữ Ninh Quốc Công phủ”, hư cấu như viết tiểu thuyết, đúng là có khiếu làm người kể chuyện hơn làm quan.
Sợ nàng biết chuyện sẽ buồn, trẫm cố ý để Dao Dao đến bầu bạn. Con bé lớn rồi, học chút quy củ cũng tốt. Trẫm thương nó, không nỡ nghiêm khắc, để hoàng hậu đóng vai ác lại phù hợp hơn.
Nào ngờ nàng vẫn hay tin, tự mình đến chất vấn trẫm. Ban đầu trẫm định qua loa cho xong, nhưng nhìn sắc mặt nàng hôm ấy… lòng trẫm chợt chùng xuống. Sống cùng nhau bao năm, dù không thân thiết sớm tối, trẫm vẫn nhận ra khi nàng thật lòng hay giả tạo.
Trẫm vốn định quở trách Ninh Quốc Công phủ cả gan, nhưng thấy vẻ hoang mang sợ hãi trên mặt nàng, lời đến cổ họng lại nghẹn ứ. Thôi đành phất tay: “Về đi, đừng để tâm mấy lời vô nghĩa.”
Dù sao nàng cũng là người trẫm tự tay chọn, là mẹ của Dao Dao và Xấu Xấu. Bao năm qua, nàng đã hoàn thành xuất sắc vai trò một người vợ, thế là đủ. Nếu lật lại chuyện này, Dao Dao, Xấu Xấu sẽ ra sao? Lũ đại thần lắm lời kia ắt sẽ nhân cơ hội ép trẫm nạp phi, thật phiền phức.
May thay Ninh Quốc Công phủ cũng biết điều, kiên quyết khẳng định hoàng hậu là con gái ruột, mọi đồn đại đều bịa đặt. Triều đình của trẫm cần những người biết làm việc, không phải kẻ suốt ngày bới móc. Không nghe lời thì thay hết, trẫm đâu thiếu người!
Từ khi trẫm bác bỏ việc tuyển tú, mấy tì thiếp trong cung lại bắt đầu trò. Hễ trẫm ra ngoài dạo là gặp đủ trò giả vờ ngã, ca hát nhảy múa. Quá quắt nhất có kẻ dám lao thẳng vào lòng trẫm. Chưa đầy mấy ngày, trẫm đã chán ngán.
Đành hạ lệnh cho hoàng hậu dọn dẹp sạch sẽ. Thuở nhỏ, trẫm từng chứng kiến cảnh phi tần của phụ hoàng tranh giành nhau, đủ trò xảo quyệt. Hoàng hậu của trẫm thì khác, rộng lượng vô cùng. Nhưng không thể phủ nhận nàng xử lý việc rất có đầu óc.
Nàng thẳng tay trừng trị một loạt cung nữ mưu mô, từ đó đường đi của trẫm yên ổn hẳn. Xem ra, việc trẫm vì nàng mà xử lý mấy đại thần cũng đáng giá. Ít nhất, không còn ai dám nhắc đến chuyện thân phận khiến nàng lo lắng nữa.