Chương 2
Tôi quen anh khi cả hai còn học cấp ba. Khi đó, anh vẫn chưa tham gia cuộc thi hát nào, chỉ là một cậu học sinh bình thường, mặc bộ đồng phục nhăn nhúm như làm từ bao bột, tóc rối, giọng nói khàn khàn vì đang trong thời kỳ vỡ giọng — là người mờ nhạt nhất trong lớp.
Không ai chú ý đến anh.
Giống như chẳng ai từng chú ý đến tôi.
Những đứa như chúng tôi — học không quá giỏi, cũng chẳng quá tệ, ngoan ngoãn vừa đủ, nổi loạn vừa đủ — mãi mãi là những “người vô hình” trong lớp học.
Nhưng có lẽ, cũng giống như hai hành tinh cô độc trong vũ trụ, sẽ bị nhau hút lấy bởi cùng một nỗi cô đơn nào đó.
Tôi bắt đầu để ý đến anh, mà chẳng hiểu vì sao.
Anh ngồi ở góc phòng, gần cửa sổ, lúc làm bài thường lén đeo tai nghe, vừa cắn đầu bút vừa lắc lư nhẹ. Có lần trong giờ tự học, thầy giám thị đi kiểm tra bất ngờ, suýt thì bắt gặp anh đang nghe nhạc.
Tôi hơi lo, quay đầu nhìn về phía anh — đúng lúc ấy, anh cũng ngẩng đầu lên.
Ánh mắt anh sáng lắm, nhưng lại ngây ngô, trong trẻo đến kỳ lạ.
Tôi bỗng hoảng hốt — hình như anh sắp bị phát hiện rồi.
Muốn quay lại viết tiếp bài, nhưng cơ thể cứ cứng đờ, không nghe lời.
Anh phát hiện ra tôi đang nhìn, thế là nở một nụ cười… rất nhẹ, rất dịu dàng.
Xong rồi.
Chính khoảnh khắc đó, tôi nhận ra tim mình đang đập loạn.
Hóa ra, mình thích anh mất rồi.
Tôi vội cúi đầu, giả vờ chăm chú làm bài, lại hốt hoảng làm rơi cả chồng sách của bạn cùng bàn. Trong tiếng xin lỗi rối rít của tôi, chuông tan học vang lên.
Tôi cúi xuống nhặt từng quyển sách, lòng vẫn đập thình thịch.
Đợi đến khi lấy hết can đảm quay lại nhìn, chỗ ngồi cạnh cửa sổ đã trống trơn.
Tựa đầu lên bàn, tôi nghe rõ từng nhịp tim trong lồng ngực — không biết là do căng thẳng hay vì xao xuyến.
Cuối tuần ấy, tôi đến nhà thầy học thêm vật lý. Ai ngờ, lại vô tình gặp anh trên đường.
Lần này anh khác hẳn — tóc được chải gọn, không mặc đồng phục, mà là áo sơ mi caro xanh trắng cùng quần yếm, sau lưng còn đeo một cây đàn guitar.
Khi chúng tôi chỉ cách nhau vài bước, anh dừng lại, khẽ nói:
“Hi…”
Rồi thôi.
Không có thêm gì nữa.
Anh không nhớ tên tôi.
Có lẽ… anh chưa bao giờ biết tôi tên gì.
Tôi gật đầu chào, lúng túng bước qua anh.
Đi được vài bước, mặt tôi lại bắt đầu nóng ran, tim đập loạn xạ.
Anh đeo đàn guitar — là đi đâu nhỉ?
Thì ra… anh biết chơi đàn sao?