Truyện Canh 3
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
Đăng nhập Đăng ký
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
  • TRUYỆN TRANH
    • Manhua
    • Manhwa
    • Manga
  • TRUYỆN CHỮ
  • TRUYỆN MỚI
Đăng nhập Đăng ký
Thông tin truyện

Oneshot

  1. Trang chủ
  2. Khi Điện Thoại Có Hình Nền Là Ảnh Khỏa Thân Của Kim Chủ Bị Tịch Thu
  3. Oneshot
Thông tin truyện

Tham gia show du lịch, ban tổ chức thu hết điện thoại. Tôi hoảng loạn nhắn vội bằng máy dự phòng cho Phó Uyên: “Chết rồi chồng ơi, hình nền điện thoại là ảnh khỏa thân của anh!”

Phó Uyên:“Trần Hòa Ân, cô chỉ là con chim hoàng yến tôi nuôi, đừng mơ mộng hão huyền.”

Hai giây sau…“Khoan đã, cô vừa nói gì cơ?!”

……

Phó Uyên nhắn liền một tràng:

“Một tháng không gặp, mẹ nó, cô chơi lớn thế này à?”
“Lộ mặt chưa? Nhìn ra là tôi không?”
【Tin nhắn thoại 60’’】
【Tin nhắn thoại 60’’】
“Mau đi xin lại điện thoại, nghe rõ chưa?”
“Không được hả? Vậy thì trộm đi, đừng để ai biết.”
“Thôi, để tôi tự đi trộm. Mẹ nó, đời này tôi chưa từng mất mặt như vậy!”
“Chương trình quay ở đâu? Gửi địa chỉ cho tôi.”
“Alo? Cô đâu rồi? Nói đi chứ!”

Tôi ngồi thụp sau lều, mắt dán vào màn hình. Tin vừa gửi, tín hiệu quay vòng vòng mãi. Tin của Phó Uyên cũng không tới nữa. Tôi sốt ruột muốn bốc khói. Đúng lúc đó, loa phóng thanh trong trại vang lên:

“Thông báo! Trần Hòa Ân tự ý mang điện thoại lên đảo.”
“Phạt cả nhóm ba – chịu trách nhiệm bữa sáng ngày mai.”

Tôi đứng đờ ra, nhìn vị đạo diễn mặc đồ ngụy trang từ trong bụi nhảy ra. Anh ta cười gian xảo:

“Tôi biết mà, kiểu gì cũng có người lén lút. Bắt được rồi nhé, Ân tỷ! Đây, thẻ nhiệm vụ: sáng mai năm giờ, có mặt ở bãi biển.”

Tôi nhận lấy thẻ, máy quay lập tức dí sát mặt, phóng to cảnh tôi lén lút và cười gượng lên mười lần.

Đúng lúc đó, điện thoại rung — video call. Tôi giật mình bắt máy. Giọng Phó Uyên vang lên, giận đến run:

“Alo? Cô đang quay cái chương trình quái gì mà bị thu điện thoại thế hả? Có hợp pháp không?”
“Sao im re? Giờ mới biết sợ à? Đặt hình nền lúc đó, cô nghĩ gì vậy?”

Đạo diễn lập tức ngửi thấy mùi… drama. Nửa đêm tôi còn lén gọi cho ai, không phải là người yêu thì là gì?

Đèn quay sáng như ban ngày, máy quay dí sát như thẩm vấn tội phạm, chỉ chờ tôi lộ ra chút biểu cảm khả nghi.

Đạo diễn nói khẽ nhưng đủ để mic bắt trọn: “Ân tỷ, cả nước đang xem đấy.”

Tôi diễn dở tệ, nhưng cũng không thể mất cơm ăn.

Tôi ngẩng đầu, mỉm cười nhẹ nhàng, giọng bình thản nói vào điện thoại:

“Nó chắc nhớ tôi quá nên mới tè bậy khắp nơi. Chú Phó à, anh nhớ giặt lại ga giường với dắt nó đi dạo nhé.”

Đầu dây bên kia im phăng phắc hai giây, rồi tiếng quát giận dữ bật ra:

“Trần Hòa Ân, cô coi tôi là bảo mẫu hả?! Ai mới là ông chủ ở đây?”

Tim tôi đập thình thịch, nhưng mặt vẫn giữ nguyên nụ cười. “Được rồi, không nói nữa. Bảy ngày sau tôi về, giờ cúp đây.”

Chưa kịp nghe anh ta đáp, tôi “cạch” một tiếng dập máy. Đây là lần đầu tiên trong đời tôi dám cúp điện thoại của Phó Uyên.

Cảm giác đó… nói thật, đã đến run người.

……

Đạo diễn mang điện thoại tôi rời đảo bằng thuyền. Về trại, hai đồng đội nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống.

Kiều Vũ, idol bước ra từ chương trình sống còn, mặc áo gió kaki, giọng run run hỏi: “Ân tỷ, ý chị là… sáng mai năm giờ, tụi mình không được trang điểm, không được ăn sáng, mà còn phải đeo đèn pin đi đánh cá?”

Tôi cười tươi: “Ừ, đúng rồi.”

Lê Mộc, diễn viên mới nổi, khoác chăn, mặt lạnh tanh: “Trước khi lên đảo ai cũng nộp điện thoại hết, sao chị còn bị bắt?”

Tôi vẫn cười: “Tôi có máy dự phòng.”

Lê Mộc nhướng mày cười khẩy: “Trong luật chơi nói rõ là không được mang điện thoại. Chị cố ý hả?”

Tôi thề với trời — lấy hết tiền tiết kiệm của Phó Uyên ra đảm bảo, tôi thật sự không cố ý!

Một máy tôi dùng cho công việc, một máy cho đời sống. Muốn lấy lòng ông chủ, tôi phải giữ hình tượng “bạn gái ngoan hết phần thiên hạ”.

Giấy gói quà anh tặng tôi cũng gấp thành hạc treo khắp phòng — dù thật ra, không phải tôi gấp.

Còn việc đặt hình anh làm hình nền — đó là bước cơ bản.

Còn vì sao là ảnh khỏa thân hả?

Thì… nói thật nhé, dáng người Phó Uyên đúng là đỉnh của chóp. Cơ bụng săn chắc, eo hông thon gọn, chân dài khỏe mạnh — chỉ nhìn thôi cũng đủ khiến người ta điện giật toàn thân.

Chỉ tiếc là cái mặt anh… vừa ngầu vừa chảnh, nhìn cứ như ai đang nợ anh tám trăm vạn vậy.

Nhưng mà thôi — chuyện đó, để tôi tính!

— Hết. 

Thông tin truyện

Bình luận cho Oneshot

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Truyện Liên Quan

[18+] Mùa Xanh Đang Nở Rộ
[18+] Mùa Xanh Đang Nở Rộ
Ngược Dòng Mùa Xuân
Ngược Dòng Mùa Xuân
[18+] Khi Định Mệnh Ghé Qua
[18+] Khi Định Mệnh Ghé Qua
May Mắn
May Mắn
a147e747bf3c1a05884a1b38bd7e171ca9673f3f_420_560_63310
(18+) Chỉ Mình Em
Chị Gái Lại Thất Bại Rồi
Chị Gái Lại Thất Bại Rồi
Tags:
One shot
soi kết quả xổ số | truyện tini | xoilac trực tiếp bóng đá | Trực tiếp bóng đá socolive | Xoilac | socolive | luongsontv | xoilac | xoilac | Vn88 | game bài đổi thưởng | xocdia88 | kèo nhà cái | cakhiatv | cakhia tv | xoso66 | vip66 | FUN88 | xoilac | 789club | xoilac trực tiếp bóng đá | Pkwin | Vn88 |
  • TRANG CHỦ
  • LIÊN HỆ

@ Truyện Canh 3 - Bảo Lưu Mọi Quyền. TruyenCanh3.com – Website chia sẻ truyện tranh nhà làm, cam kết nói KHÔNG với leech nội dung. Mọi hình ảnh và thông tin đều được sưu tầm từ Internet với mục đích phi thương mại hoặc có phí sử dụng. Chúng tôi không sở hữu bản quyền và không chịu trách nhiệm về nội dung trên trang. Nếu có vấn đề liên quan đến quyền lợi, vui lòng liên hệ để được xem xét và gỡ bỏ.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiTruyện Canh 3

wpDiscuz