Truyện Canh 3
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
Đăng nhập Đăng ký
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
  • TRUYỆN TRANH
    • Manhua
    • Manhwa
    • Manga
  • TRUYỆN CHỮ
  • TRUYỆN MỚI
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 98

  1. Trang chủ
  2. Hoàng Gia Tiểu Kiều Phi
  3. Chương 98 - Không cho phép thân cận (3)
Trước
Sau

Di Cung hiên.

Qua một năm, vừa sang xuân, cơ thể Tự Cẩm cũng nảy nở như một mầm cây vươn lên. Quan cô cô từ Phòng may vá đến lấy số đo, vừa làm vừa cười nói: “Năm nay chủ tử cao lên không ít, so với quần áo năm ngoái phải dài hơn cả một đoạn.”

Không cần người khác nói, Tự Cẩm cũng tự cảm nhận được. Nhất là hai bầu ngực thỉnh thoảng lại có cảm giác căng tức, hơi đau. Thân hình vốn dĩ trước sau như một, giờ cũng bắt đầu có đường nét, dần ra dáng một cô nương trưởng thành.

“Cô cô nói đúng lắm, cuối năm ngoái nô tỳ may quần áo xuân cho tiểu chủ giờ cũng không mặc vừa nữa rồi.” Vân Thường cười mỉm nói, cầm một tấm vải ướm lên người Tự Cẩm, “Chủ tử, người xem vải này được không? Nếu may thành áo cũng khá lạ, đến lúc đó nhờ cô cô bỏ thêm công thêu hai hàng hoa bên cạnh này, nô tỳ thấy rất đẹp.”

Tự Cẩm nghiêng đầu nhìn, là gấm màu hồng, hoa văn dệt tỉ mỉ, tuy không quá rực rỡ nhưng màu sắc hài hòa, nàng tùy ý gật gật đầu.

Vân Thường đặt tấm vải sang một bên, lại cầm lên một xấp vải màu tím nhạt in hoa văn kiểu phun mực. Quan cô cô liền cười nói: “Vải này may váy đẹp, hợp với màu áo, kết hợp lại thì hài hòa thanh lịch, nhìn cũng ưa mắt.”

“Nô tỳ cũng cảm thấy vải này đẹp, chủ tử người thấy sao?”

Tự Cẩm đến thời cổ đại được mở rộng tầm mắt. Giống như tấm vải phun mực này là dùng mực pha màu nhạt rồi phun tạo hoa văn lên vải. Trong tay Vân Thường là vải in hình lá xanh, nhìn rất phóng khoáng. Còn chưa đợi nàng trả lời, Vân Thường lại nhặt lên một xấp lụa màu xanh lục, Quan cô cô bên cạnh thấy vậy nói nhanh: “Vải này may váy dự yến tiệc thì đẹp lắm, cắt theo hình sóng lượn rồi khảm thêm, đi lại sẽ đặc biệt xinh đẹp.”

Tự Cẩm dứt khoát không nói nữa, chỉ ngồi đó mỉm cười nhìn hai người. Một bên lấy vải ướm lên người bàn tán sôi nổi, một bên liên tục nói vải này có thể may váy áo gì, trên thêu hoa gì, dùng kiểu dáng nào, phun mực hay lượn sóng, xếp tầng hay buông thả. Hai người càng nói càng hăng, càng thêm hứng thú.

Tự Cẩm ngồi bên nhìn cũng thấy buồn cười, đành mặc kệ. Dù sao trong cung, người của Thượng Phục cục suốt ngày cũng chỉ nghĩ đến chuyện may vá, thêu thùa, nàng cũng coi như mở mang thêm kiến thức.

Hai người bàn luận hơn một canh giờ, đo đi tính lại mãi cuối cùng mới quyết định xong kiểu dáng váy áo xuân cho Tự Cẩm. Lại sợ trong thời gian này nàng có thể cao thêm nên cố ý đo dài hơn mấy tấc, để lỡ có gì còn sửa được.

Từ sau khi Cẩm Tiệp Dư bệnh mất, vì nàng ta thuộc phe Quý phi nên ngay cả Quý phi cũng bị Hoàng thượng lạnh nhạt. Ngược lại, Hoàng hậu và gia tộc biểu hiện khá tốt trong sự kiện này nên Hoàng thượng ban thưởng hậu hĩnh cho Hoàng hậu. Trong phút chốc, Phượng Hoàn cung lại trở nên vinh hiển vô cùng. Tự Cẩm là người phe Hoàng hậu, lại được Hoàng hậu chỉ thị phải gần gũi Hoàng đế nhiều hơn, khiến mấy tay chân của Quý phi như Khúc phi và Lý Chiêu Nghi liên tiếp bị từ chối ở ngự tiền, do đó Hoàng hậu càng thêm thân thiết với Tự Cẩm.

Cho nên người của Thượng Phục cục đến đây lấy số đo may váy áo mà nhiệt tình nịnh nọt đến thế cũng là dễ hiểu.

Thật vất vả đưa người của Thượng Phục cục đi, dù Tự Cẩm không tốn nhiều sức nhưng cũng cảm thấy khá mệt. Mấy người kia nói không ngừng bên tai, lại đo đạc, ướm thử trên người nàng… Vì vậy vừa đợi họ đi, Tự Cẩm liền nằm tựa vào gối mềm, chẳng buồn nhúc nhích.

Vân Thường dẫn Diện My, Kim Chức, Ngọc Tú vào phòng thu dọn xong xuôi thì Tiêu Kỳ bước vào.

“Nô tỳ tham kiến Hoàng thượng.” Đám người trong phòng không nghe Quản Trường An bên ngoài bẩm báo, giật mình vội vàng khom người hành lễ, rồi nhanh chóng thu xếp đồ đạc, cúi đầu lui ra.

Tự Cẩm dù lười cũng phải vội vàng ngồi dậy xuống đất hành lễ.

“Ngôn Thanh không cần đa lễ, ngồi đi.” Tiêu Kỳ tâm trạng rất tốt, vẻ mặt bình thản trước kia giờ tràn đầy vui vẻ, nét mặt vốn đã tuấn tú càng thêm phóng khoáng.

“Đa tạ Hoàng thượng.” Tự Cẩm vẫn cúi người một lần nữa rồi mới trở lại giường ngồi xuống, thấy Tiêu Kỳ cười rất phong lưu, nàng yên lặng quay đi, quá mê người rồi.

“Cuối năm ngoái trong cung bận rộn, chuyện nàng gặp người nhà chưa kịp sắp xếp. Giờ trong ngoài đã thu xếp ổn thỏa, trẫm đã nói với Hoàng hậu, người nhà nàng chỉ cần dâng thư là có thể vào cung gặp nàng.” Tiêu Kỳ nói với Tự Cẩm. Từ đầu xuân tới nay, thân thể Tự Cẩm như mầm cây vươn lên, hôm kia mới thấy, hôm nay nhìn nàng mặc bộ váy màu vàng nhạt càng làm nổi bật vẻ yêu kiều, chẳng mấy chốc đã thành một đại cô nương.

Khẽ cúi đầu xuống, khóe miệng Tiêu Kỳ nở nụ cười vui vẻ, trong lòng tính toán xem còn bao lâu nữa tiểu nha đầu này sẽ đến tuổi cập kê.

Tự Cẩm nghe vậy cũng vui mừng. Do chuyện của Cẩm Tiệp Dư, Vệ Quốc công và Tào Quốc công tranh chấp kịch liệt, cha nàng nhận việc chuyển khẩu coi như bị người ta lãng quên ở chốn hẻo lánh nào đó. Mấy tháng qua, Thiên Đinh Tư cũng đã lên kế hoạch xây dựng xong xuôi, chỉ chờ mở nha môn làm việc.

Nàng hỏi: “Trước kia Hộ bộ và Lại bộ đều mặc kệ chuyện Thiên Đinh Tư, giờ có đổi ý gì không?” Lần này Tiêu Kỳ mượn sự kiện Cẩm Tiệp Dư, trên triều đình đại hiển uy phong, khiến không ít triều thần kinh sợ, nghĩ rằng Hộ bộ và Lại bộ cũng không dám quá ngang ngược.

Tiêu Kỳ đáp: “Bọn họ vẫn chưa chịu thua, hôm nay còn dâng tấu chương muốn điều quan viên sang Thiên Đinh Tư.”

Tự Cẩm cảm thấy căng thẳng: “Hoàng thượng có chấp thuận không?” Nếu Hoàng đế đồng ý thì chuyện này có thể không dễ. Như vậy tiền bạc thu được sau này từ Tuyệt Hộ Quận sẽ không phải là tài sản riêng của Tiêu Kỳ mà trở thành quốc khố của Đại Vực. Vậy cha nàng chẳng phải bận rộn vô ích?

Nhìn vẻ căng thẳng của Tự Cẩm, Tiêu Kỳ bật cười nói: “Nàng đừng nóng nảy.”

“Thần thiếp đương nhiên nóng nảy rồi. Trước kia kêu bọn họ xuất tiền xuất lực, cả đám như rùa rút đầu, giờ thấy tình hình khả quan lại vội vàng xúm vào, coi người khác đều ngu ngốc sao?” Tự Cẩm nửa thật nửa giả oán hận nói, “Hoàng thượng, cha thiếp dốc hết tâm huyết, hao tâm tận trung vì người, không thể để mấy lão già kia chiếm tiện nghi đâu.”

“Nàng cứ nghĩ tầm mắt người khác cũng hẹp như vậy, chỉ thèm mấy thứ nhỏ nhặt như nàng ư?” Thế gia khẩu vị rất lớn, trước mắt bọn họ vẫn còn chướng mắt Tuyệt Hộ Quận này.

Tự Cẩm đáp: “Chướng mắt mới tốt, chờ qua một hai năm, chuyện chuyển khẩu tới Tuyệt Hộ Quận thành công. Đến lúc đó đất hoang hóa thành ruộng màu, tiền thuế thu được đều do Hoàng thượng nắm giữ, muốn tiền có tiền, muốn người có người, là lúc họ phải kinh sợ thôi!” Nàng ngẩng mặt lên cười tươi như hoa, khoe lúm đồng tiền không biết ngượng.

Dù lời Tự Cẩm nói rất tốt đẹp, Tiêu Kỳ cũng không ngăn được tưởng tượng ra ngày phồn vinh đó, nhưng hắn cũng biết nói thì dễ làm mới khó, trong này không biết phải tốn bao nhiêu công phu.

Hắn nói: “Tốt, nàng và trẫm cùng nhau chờ tới ngày đó.”

“Đó là đương nhiên, thần thiếp tất nhiên sẽ chờ.” Tự Cẩm bỏ nhiều công sức như thế vào việc này, không thể để người khác chiếm tiện nghi. Nghĩ tới đây, nàng xoay người lấy một bộ quần áo từ trong giỏ thêu đưa cho Tiêu Kỳ, “Hoàng thượng xem tay nghề thiếp có tiến bộ hơn không? Giờ thần thiếp cũng không cần vẽ đường may theo nữa rồi.”

Ánh mắt Tiêu Kỳ rơi vào bộ quần áo lót bằng tơ lụa màu vàng sáng trong tay Tự Cẩm, vẫn đơn giản không màu mè như cũ. Hắn mỉm cười, giơ tay lấy mở ra xem, thấy đường may còn hơi nhăn nhúm nhưng vẫn nghiêm trang nói: “May rất khá.”

Tự Cẩm biết mình may chưa đẹp lắm, nhưng nghe Tiêu Kỳ nói thế vẫn rất cao hứng: “Hoàng thượng vào trong mặc thử đi. Thiếp thấy mấy ngày nay Hoàng thượng gầy hẳn đi, cũng không biết mặc vào có vừa không, nếu không vừa thiếp sẽ sửa lại.”

Nói xong liền đẩy Tiêu Kỳ vào trong phòng thử đồ. Tiêu Kỳ tay nâng quần áo nhìn tấm rèm rơi xuống. Được, lại bắt hắn tự tay thay quần áo.

Cũng không biết Ngôn Thanh có tật xấu này từ khi nào, những lúc hai người ở chung thì không cho phép cung nhân lởn vởn xung quanh. Giờ thức dậy, thay quần áo cũng không cho người vào hỗ trợ. Nàng vốn tính lười, buổi sáng không chịu dậy sớm, cũng không cho phép cung nhân vào phụng dưỡng, thật sự càng lúc càng to gan.

Hắn từng cố ý làm mặt lạnh hỏi nàng, nàng lại tỏ vẻ ngay thẳng đáp một câu: “Ở chỗ người khác thiếp mặc kệ, nhưng ở Di Cung hiên, thiếp không cho phép ai được chạm vào Hoàng thượng dù chỉ một đầu ngón tay.” Cứ như thể hắn là đồ riêng của nàng vậy… Nghĩ tới đây, động tác cởi áo của Tiêu Kỳ bất chợt ngừng lại.

Nàng là vị chủ nhân không để bụng chuyện gì. Nếu hắn gặp rắc rối, nàng cũng không bao giờ hỏi, một mực giả vờ ngây ngốc. Thà chọc giận bản thân, cũng không chịu bước qua rào cản. Chuyện Tiền tài tử sẩy thai, hắn từng vì thái độ của nàng mà buồn bực khá lâu, sau đó cũng hiểu được vì sao nàng làm thế. Dù hiểu nhưng trong lòng vẫn không thoải mái, nàng không thích hắn gây thêm rắc rối.

Mấy ngày này sớm chiều chung đụng, từ từ lại phát hiện nàng là người rất thú vị.

Cũng ví như chuyện trước mắt này, không cho cung nhân bên cạnh lại gần hắn.

Tiêu Kỳ thay quần áo xong liền vén rèm đi ra, Tự Cẩm nghe tiếng động đi tới đón, kéo chỉnh y phục rồi nhíu mày nói: “Quả nhiên rộng hơn một chút, chắc mấy hôm nay người không chịu ăn khuya đúng giờ.”

Tiêu Kỳ: “…”

Hai người đang mắt to mắt nhỏ trừng nhau thì bên ngoài vang lên tiếng Quản Trường An: “Hoàng thượng, Tạ đại nhân cầu kiến.”

Tự Cẩm nghe vậy liền cúi đầu xuống. Lão Tạ Hoàn này cũng đã lớn tuổi, không còn minh mẫn nữa. Ngay đầu năm còn kiếm chuyện với cha nàng.

Tiêu Kỳ nhìn vẻ mặt ấy của Tự Cẩm, mỉm cười rồi xoay người vào trong thay quần áo, vừa đi vừa nói: “Kêu ông ta chờ đi.”

“Dạ.” Quản Trường An đáp một tiếng rồi vội vàng đi.

Tiêu Kỳ thay quần áo đi ra, thuận tay cất bộ y phục Tự Cẩm may, đưa cho Đồng Ý cầm, trước khi ra cửa còn dặn: “Buổi tối ái phi chờ trẫm tới ăn khuya.”

Tự Cẩm: “…”

 

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 98

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Truyện Liên Quan

công lược
Tu Tiên Giới Cấm Công Lược
“Võ Tắc Thiên” Bị Nghe Đọc Tâm
“Võ Tắc Thiên” Bị Nghe Đọc Tâm
Phượng Mệnh
Phượng Mệnh
Thiên Kim Giả Có Thuật Đọc Tâm
Thiên Kim Giả Có Thuật Đọc Tâm
ảnh bìa
[OneShot] Hôn Lễ Trên Núi
Mèo Nhỏ Háo Sắc
Mèo Nhỏ Háo Sắc
soi kết quả xổ số | truyện tini | xoilac trực tiếp bóng đá | Trực tiếp bóng đá socolive | Xoilac | socolive | luongsontv | xoilac | xoilac | Vn88 | game bài đổi thưởng | xocdia88 | kèo nhà cái | cakhiatv | cakhia tv | xoso66 | vip66 | FUN88 | xoilac | 789club | xoilac trực tiếp bóng đá | Pkwin | Vn88 | 90phut | Fun88 | Fun88 |
  • TRANG CHỦ
  • LIÊN HỆ

@ Truyện Canh 3 - Bảo Lưu Mọi Quyền. TruyenCanh3.com – Website chia sẻ truyện tranh nhà làm, cam kết nói KHÔNG với leech nội dung. Mọi hình ảnh và thông tin đều được sưu tầm từ Internet với mục đích phi thương mại hoặc có phí sử dụng. Chúng tôi không sở hữu bản quyền và không chịu trách nhiệm về nội dung trên trang. Nếu có vấn đề liên quan đến quyền lợi, vui lòng liên hệ để được xem xét và gỡ bỏ.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiTruyện Canh 3

wpDiscuz