Chương 95
Diện My đi ra, bảo Thuận Toàn hãy đến ngự thiện phòng truyền lệnh. Thuận Toàn vội chạy thẳng đến đó. Vì chuyện của Tiền tài tử, sáng nay ngay cả chốn thường náo nhiệt như Ngự thiện phòng cũng tĩnh lặng đến đáng sợ.
Phong Cảnh Minh vừa thấy Thuận Toàn liền cười hỏi: “Sư phụ ngươi đâu, sao không tới?”
Thuận Toàn vội đáp: “Chào Phong ca ca, sư phụ ta đang hầu chủ tử, bèn sai ta thay đến đây. Phong ca ca, chủ tử nói bữa sáng nay tùy Nhạc đầu bếp chuẩn bị.” Ở địa phận Ngự thiện phòng, Thuận Toàn không có thân phận như sư phụ Trần Đức An của mình, nên vừa nói vừa cười với Phong Cảnh Minh.
Phong Cảnh Minh ngẩn người một chút, rồi kéo Thuận Toàn vào trong bếp: “Ngươi vào đây, bên ngoài lạnh lắm, đừng để lúc mang cơm về người bị cóng mất.”
Thuận Toàn khéo léo tạ ơn: “Đa tạ Phong ca ca thương ta, trong này ấm áp hơn nhiều.”
Phong Cảnh Minh lại đưa cho hắn một chiếc bánh bao còn nóng hổi: “Ăn tạm cho ấm bụng đi, ta đi tìm sư phụ, ngươi ở đây đừng đi lung tung.”
“Phong ca ca yên tâm.” Thuận Toàn vâng dạ, mắt liếc nhìn xung quanh. Gian bếp của Nhạc Trường Tín có mười lò lửa lớn đang cháy bập bùng, hơn mười người tất bật nấu nướng, chẳng ai để ý đến hắn. Trong lòng thầm nghĩ, bếp của Nhạc đầu bếp thật có quy củ, nghĩ vậy rồi cúi đầu cắn một miếng bánh bao. Nhân bánh ngọt nước, vị vừa miệng, thịt mềm thơm, thật ngon!
Trong phòng, Nhạc Trường Tín nghe Phong Cảnh Minh thuật lại liền nhíu mày. Xảy ra chuyện của Tiền tài tử, xem ra tâm trạng vị chủ tử Di Cung hiên cũng chẳng được tốt. Nghĩ vậy, liền bảo Phong Cảnh Minh: “Mang phần cháo bát bửu hầm từ tối qua ra, thêm một phần cháo gà xé, cùng bánh cuốn mới làm sáng nay, bánh hạt cải và bánh mật, mỗi thứ một phần.” Dừng một chút lại nói tiếp: “Thêm một đĩa dưa món, một đĩa sốt gan vịt, rồi ức gà hầm, cuối cùng là canh bí đao nấu hải sản.”
Phong Cảnh Minh vội hỏi: “Sư phụ, còn thêm gì nữa không?” Trong lòng lại nghĩ, mấy món này đều là đồ thường, dâng lên cũng chẳng có gì đặc sắc. Sao hôm nay sư phụ chẳng chút lưu tâm nhỉ?
“Như vậy là đủ rồi.” Nhạc Trường Tín cười đáp.
Phong Cảnh Minh thấy sư phụ cười mà nói thì không dám hỏi thêm, vội đi chuẩn bị. Một hộp cơm lớn chứa không hết, Phong Cảnh Minh cố ý sai một tiểu thái giám của Ngự thiện phòng giúp Thuận Toàn mang về. Thuận Toàn cảm tạ Phong Cảnh Minh, chào “Phong ca ca” liên hồi rồi mới dẫn tiểu thái giám đi về.
Đợi hai người đi rồi, Phong Cảnh Minh vội trở vào phòng trong, thấy sư phụ đang tự tay nấu nướng. Mấy việc bình thường thế này đều có người nấu chính, sư phụ chỉ đứng xem và chỉ điểm vài câu. Nghĩ vậy, hắn vội bước đến cười hỏi: “Sư phụ, sao người lại tự tay vào bếp? Để đồ đệ phụ người nhé.”
Nhạc Trường Tín không chịu: “Món này các ngươi làm không được, đứng đó mà xem.”
Phong Cảnh Minh hỏi: “Sư phụ, người định nấu món gì vậy?”
Nhạc Trường Tín cười: “Ha ha, ta sợ rằng sáng nay vị chủ tử Di Cung hiên ấy chẳng ăn được bao nhiêu. Đợi khi chủ tử bình tâm lại, ắt sẽ đến Ngự thiện phòng đòi ăn mì cho xem.” E rằng không chỉ một bát, lúc ấy nhất định sẽ gọi tới hai phần.
Phong Cảnh Minh hơi nhíu mày, không thể nào chứ? Sao nãy không gọi luôn đi?
Ai ngờ hơn một canh giờ sau, Trần Đức An của Di Cung hiên tự mình tới, cười nói với Nhạc Trường Tín: “Nhạc ca ca, chủ tử chúng ta muốn ăn mì tơ cuộn, không biết bao giờ người làm xong?”
Phong Cảnh Minh nghe vậy mà sửng sốt, không ngờ lời sư phụ nói lại ứng nghiệm. Quả thực là thần cơ diệu toán!