Chương 9
Y Lan Hiên thực sự rất nhỏ. Nếu so với thời hiện đại, chỉ tương đương một phòng khách, một phòng ngủ, bên ngoài có thêm một ban công nhỏ. Y Lan Hiên được chia làm hai phần, giữa sân có một bức tường ngăn, bên kia chính là chỗ ở của Tôn Thải Nữ – người đã bị đưa đi.
Phòng phía Tây là phòng ngủ của Tự Cẩm. Chỗ họ đang đánh cờ là phòng khách, kế bên là ban công nhỏ – nơi Vân Thường thường lui tới, để ít đồ đạc lặt vặt.
Bày bữa trưa?
Ở đâu đây?
Chuyện lớn rồi.
Hoàng đế chỉ nói một câu “dùng bữa”, cả đám người phía dưới đều khó xử. Quản Trường An lại đá Trần Đức An một cái, quay đầu nhìn căn phòng chật hẹp cũng đành bó tay. Chỗ này còn chật chội hơn cả chỗ ở của hắn.
Tự Cẩm rốt cuộc là người trưởng thành, nghe nói bày bữa trưa, ngoài niềm vui sắp được ăn thịt, nàng lập tức nghĩ ngay đến việc nơi này quá nhỏ để Ngự Thiện Phòng bày biện!
Nhưng nàng cũng mặc kệ, bữa ăn là do hoàng đế muốn dùng, phòng cũng do hắn ban. Không có chỗ đặt bát đĩa thì đáng đời hắn!
Tiêu Kỳ nhìn Tự Cẩm – khuôn mặt nhỏ vừa mới còn âm u, chẳng biết nghĩ gì mà giờ đã hớn hở. Hắn phát hiện vị Tô tiểu chủ này hơi… ngốc! Đúng là ngốc thật! Lúc thì ngây ngô, lúc hớn hở, lúc lại nhăn mặt. Đúng là kiểu người không giấu được lòng, mọi cảm xúc đều bộc lộ trên mặt.
Đến khi Quản Trường An vào hỏi, Tiêu Kỳ mới hiểu Tự Cẩm đang cười gì – thật to gan!
Quản Trường An trong lòng thấp thỏm. Lần đầu trong đời hầu hạ, hắn gặp phải tình thế khó xử như vậy. Lại còn vì chỗ cho Hoàng thượng dùng bữa quá chật chội. Chuyện này cũng không trách được hắn. Bình thường hoàng thượng rất ít đến chỗ các tiểu chủ thấp cấp. Dù có đến cũng chỉ uống trà rồi về. Nếu cần hầu hạ, đều gọi đến Hợp Nghi Điện, làm gì có chuyện đến nơi đơn sơ thế này.
Có lẽ hôm nay trời xui đất khiến?
Vị đại tổng quản Quản công công lần đầu hết cách. Hắn cũng không có lý do để đổi chỗ!
Tiêu Kỳ liếc nhìn Tự Cẩm đang cúi đầu cười thầm, rồi nhìn Quản Trường An cúi đầu muốn chui xuống đất, thản nhiên nói: “Tiện đâu dùng đó.”
Quản Trường An thở phào, vội lui ra. Trán đẫm mồ hôi. Hắn cảm thấy mình hoa mắt – hình như Tô tiểu chủ đang cười thầm? Không thể nào, vị chủ tử nào dám cười hoàng thượng?
Nhất định là mình hoa mắt.
Quản Trường An ra ngoài. Khi Tiêu Kỳ quay lại, thấy Tô tiểu chủ đã ngồi ngay ngắn trở lại. Môi mím chặt, khuôn mặt thanh thoát, đôi mắt trong veo chăm chú nhìn bàn cờ. Vẻ nghiêm túc ấy khiến hoàng đế cũng tưởng mình hoa mắt thấy nàng cười!
Chắc là nàng cũng nhận ra, biết cười thầm là sai nên vội sửa chữa!
Bảo nàng ngốc thì cũng không hẳn. Chỉ là khiến người ta vừa buồn cười vừa tức.
Tiêu Kỳ phát hiện mình chẳng thể trị tội nàng.
Nghĩ lại cũng thấy buồn cười, lại đi so đo với một đứa bé, quả là càng sống càng trẻ con.
Mang theo chút bực bội, Tiêu Kỳ liên tiếp thắng Tự Cẩm ba ván. Nhìn sắc mặt nàng dần tái đi, lòng hắn mới thoải mái.
Dám cười trẫm? Trẫm mới là người nên cười ngươi!
Nhưng đến khi dùng bữa, Tiêu Kỳ mới phát hiện mình vẫn đánh giá thấp vị Tô tiểu chủ này!