Chương 87
Di Cung Hiên hôm nay náo nhiệt khác thường. Vân Thường cầm một bộ y phục mới tinh, nhẹ nhàng phủ lên người chủ tử, miệng cười tươi: “Đây là kiểu dáng mới nhất Thượng Phục Cục vừa đưa tới, chủ tử xem, viền áo nạm tới ba bốn tầng, tay nghề càng lúc càng tinh xảo.” Nói xong lại buông xuống, bưng lên một tráp trang sức lấp lánh: “Đồng cô cô trưa nay đích thân mang đến, lúc ấy chủ tử đang nghỉ ngơi, cô cô để lại rồi đi.”
Tự Cẩm liếc nhìn châu ngọc sáng chói trong tráp, thần sắc nhàn nhạt, chỉ bảo: “Thu lại hết đi.” Có gì đáng mừng đâu, chẳng qua Hoàng Hậu thấy nàng thức thời nên ban thưởng, cũng là nhắc nhở nàng phải an phận thủ thường.
Nụ cười trên mặt Vân Thường lập tức tắt ngấm, không dám nhiều lời, vội vàng đậy tráp lại đặt sang một bên. Diện My nhanh nhẹn gấp y phục, ôm ra ngoài, vừa ra khỏi cửa đã nhẹ nhàng thở phào, ngực vẫn còn đập thình thịch. Đang định thả lỏng thì ngẩng đầu đã thấy Hoàng thượng sải bước tới, đầu gối mềm nhũn, vội quỳ xuống: “Nô tỵ bái kiến Hoàng thượng.”
Tiêu Kỳ thoáng dừng mắt trên bộ y phục trong tay nàng, rồi bước thẳng vào. Diện My vừa đứng dậy đã nghe tiếng chủ tử nghênh giá bên trong, thấy Quản Trường An cười mỉm đứng ngoài cửa, vội cúi chào rồi lặng lẽ lui xuống. Ai bảo chủ tử thất sủng? Hoàng thượng vẫn đến đây cơ mà! Di Cung Hiên bọn họ đâu dễ chìm nghỉm. Diện My trong lòng dần tự tin, bước chân cũng thêm phần vững chãi.
Trong phòng, Vân Thường dâng trà xong lặng lẽ lui ra, khép rèm lại, ra ngoài thấy Quản Trường An vẫn đứng đó cười mỉm: “Nô tỵ tham kiến đại tổng quản.”
“Vân Thường cô nương đừng khách sáo, mau đứng lên.” Quản Trường An hơi đỡ rồi cười nói.
Vân Thường tuy đôi lúc thấy vị đại tổng quản này đáng ghét, nhưng không dám đắc tội đại hồng nhân trước long nhan, chỉ đành gượng cười đứng dậy. Đúng lúc thấy Trần Đức An chạy tới, trong lòng nhẹ nhõm, vội giao Quản Trường An cho Trần Đức An chiêu đãi, còn mình đứng ngoài hầu lệnh chủ tử.
Trong phòng, Tự Cẩm kỳ thực đang bất an. Nàng biết chuyện nhà mình đã chọc giận Tiêu Kỳ, nhưng nàng cũng đành chịu. Lúc này chỉ biết cung kính dâng trà, đấm vai nắn lưng, thầm nghĩ mình vốn là cô gái tự do dân chủ, giờ lại phải khom lưng uốn gối sống trong xã hội cũ đầy ác ý này, trong lòng không khỏi tủi thân.
Tiêu Kỳ ban đầu vốn giận nàng không biết tốt xấu, định dạy nàng một bài học. Song hắn còn chưa hả giận, đã thấy đôi mắt cô gái nhỏ hơi đỏ hoe, vẻ ủy khuất hiện rõ, thế này còn ra thể thống gì?
Hắn duỗi tay kéo nàng ngồi xuống bên cạnh, mặt lạnh nhìn nàng: “Nàng còn mặt mũi ủy khuất? Một mảnh lòng tốt của trẫm đều bị nàng giẫm dưới chân như cỏ rác.”
Tự Cẩm vội đứng dậy định tạ tội, Tiêu Kỳ lại nắm tay nàng ấn mạnh xuống, nàng ngẩng lên nhìn hắn. Nàng biết hắn có lòng tốt, nhưng phúc lớn như vậy, nàng thật sự tiêu không nổi. Nếu Tiêu Kỳ trên triều một lời chín đỉnh, quần thần hết lòng phò tá, nàng được hắn nhớ đến chỉ có vui mừng, đâu đến nỗi sợ hãi. Nói cho cùng, chỉ vì Tiêu Kỳ tự thân chưa vững, nàng cũng theo sóng trôi, tâm không chỗ dựa mà thôi.
Chỉ là những lời ấy trong lòng hiểu rõ, miệng không dám nói. Nàng chỉ cúi đầu.
Tiêu Kỳ thấy dáng vẻ ấy của nàng, nói: “Trước đây trẫm vẫn tưởng nàng vô tâm vô phế, giờ mới biết nàng cũng có tâm tư riêng.”
Lời này đã quá nặng, Tự Cẩm ngẩng đầu nhìn hắn, vội biện bạch: “Hoàng thượng oan uổng thần thiếp, thân ở hậu cung, thần thiếp chỉ muốn tuân thủ cung quy.”
Tiêu Kỳ nghe vậy tuy vẫn khó chịu, nhưng nghĩ lại, làm hoàng đế còn phải nhìn sắc mặt lão thần, huống chi nhà mẹ đẻ Tự Cẩm thế yếu, ở hậu cung đứng chân đã khó khăn biết bao. Nghĩ đến đây, bỗng thấy hai người cảnh ngộ giống nhau, trong lòng chợt dâng lên chút xót xa.
“Cho nên nàng mới dám cự tuyệt ý tốt của trẫm?”
“Thần thiếp không dám.”
“Không dám? Trẫm thấy lá gan nàng lớn lắm.”
Tự Cẩm mím môi không đáp. Tiêu Kỳ trong lòng hiểu rõ nàng vì sao làm vậy, hắn chỉ giận vì nàng không đứng về phía mình. Vì sao nàng không dám đứng ra? Chỉ vì hắn chưa đủ thực lực che chở nàng. Điểm này cả hai đều hiểu, chỉ không ai nói ra.
Tiêu Kỳ chủ động đến Di Cung Hiên đã là cho nàng bậc thang xuống, Tự Cẩm trong lòng nhẹ nhõm, tự nhiên càng thêm cẩn thận hầu hạ vị đại Phật này. Chuyện trên triều, từ di dân, mở ân khoa đến cứu tế tiền bạc, khiến Tiêu Kỳ đầu tắt mặt tối. Còn Tự Cẩm từ sau lần dâng sổ tay kia không hề nhắc lại chuyện triều chính nữa. Nàng với hắn vốn chưa có nền tảng tình cảm sâu đậm, đôi khi đàn ông lại thích nữ nhân ngốc nghếch một chút.
Đêm ấy tuyết rơi dày như lông ngỗng. Tự Cẩm nửa đêm thấy lạnh, vô thức rúc vào nguồn ấm của Tiêu Kỳ. Đến lúc hắn dậy lâm triều nàng mới tỉnh, thấy ngoài cửa sổ trắng xóa, liền lê giày mở cửa sổ nhìn ra, lập tức vui mừng quay đầu: “Tuyết rơi lớn quá!”
Tiêu Kỳ đang để Quản Trường An hầu mặc triều phục, nghe vậy quay đầu nhìn, thấy mặt đất phủ một tầng tuyết dày trắng xóa. Hắn không có tâm tình thưởng tuyết, mày nhíu chặt, tuyết lớn thành tai, trong lòng như đè tảng đá.
Hắn duỗi tay kéo Tự Cẩm lại, đóng cửa sổ, cúi đầu nói: “Gió lạnh lùa vào, đừng để nàng bị lạnh.”
Tự Cẩm hơi ngẩn người, thấy hắn kéo nàng ra, ấn vai nàng ngồi xuống, lại nghe hắn nói: “Hôm nay trẫm không qua dùng bữa trưa, e là có việc gấp.”
Nếu tuyết thật sự gây tai họa, đúng là có việc gấp. Tự Cẩm hiểu ý gật đầu: “Thần thiếp biết rồi.”
Tiêu Kỳ đôi mắt đen sâu thẳm dừng trên mặt nàng, thấy nàng chỉ nói một câu ấy rồi thôi, trong lòng hơi thất vọng. Quản Trường An ôm áo khoác lông chồn tới khoác thêm cho hắn, Tiêu Kỳ đành phải bước ra, còn phải vào triều.
Tự Cẩm tiễn hắn ra ngoài, trở lại vẫn còn suy nghĩ. Ánh mắt Tiêu Kỳ vừa rồi sao lại kỳ quặc như vậy, như đang chờ nàng nói gì, chẳng lẽ mình đã sơ suất chỗ nào?
Nghĩ mãi không ra, Tự Cẩm ngồi trước gương đồng trang điểm. Hôm nay phải đến Phượng Hoàn Cung thỉnh an. Từ khi vào đông, Hoàng Hậu lấy cớ chăm sóc Quý phi và Tài nhân đang có thai, đổi thành ba ngày thỉnh an một lần. Quý phi coi thai trong bụng còn hơn mạng mình, từ khi có thai chưa từng đến thỉnh an ngày nào. Hoàng Hậu nhắc đến Quý phi, kỳ thực chỉ là lấy cớ che chở cho Tài nhân mà thôi.
Mọi người đều hiểu, chỉ là không ai dám nói ra.