Chương 74
Lần này nàng tấn phong liền thăng ba cấp, vốn là việc phá quy củ, nhất định sẽ khiến nhiều người phản đối. Thế nhưng Hoàng đế đã trải đệm kỹ, với việc phụ thân nàng đảm nhận chuyện di dân phía trước, việc nàng tấn vị trong mắt mọi người đã trở thành sự bồi thường của Hoàng đế đối với nàng, đối với Tô gia, vì thế cũng chẳng ai chọn lúc này ra mặt phản đối.
Tự Cẩm cảm thấy Hoàng đế tuy tàn nhẫn, nhưng đối với người một nhà vẫn thật sự chiếu cố. Dĩ nhiên, lúc này trong mắt Hoàng đế, nàng nhiều lắm chỉ là nửa người một nhà, nhưng có thể được hắn dụng tâm bảo vệ như vậy, đối với nàng mà nói chính là sự che chở lớn nhất để sinh tồn trong hậu cung.
Tự Cẩm lấy ngón tay tính nhẩm, thấy không thiệt.
Ngón tay nàng gõ nhẹ lách cách vừa dứt, bên ngoài đã vang lên tiếng bước chân quen thuộc — Hoàng đế bệ hạ lại đến “dùng cơm” rồi.
Tự Cẩm vội vàng dẫn Vân Thường đứng dậy ra đón, gian ngoài đã thu xếp chỉn chu, quét dọn sạch sẽ, hương trầm vừa khử được mùi gỗ mới của đồ bài trí vừa gửi tới, cửa sổ mở thông gió, cũng không thấy khó chịu.
“Thần thiếp cung nghênh Hoàng thượng.” Tự Cẩm khom người hành lễ, chưa kịp khom sâu đã bị Tiêu Kỳ đỡ dậy.
“Không cần đa lễ, mau đứng lên đi.” Tiêu Kỳ cười nói.
Tự Cẩm nghe giọng nói liền biết Hoàng đế tâm tình tốt, trước hết yên tâm, mỉm cười đáp: “Tạ Hoàng thượng.” Nàng dù sao cũng mang linh hồn người hiện đại, nên khi ở cùng Hoàng đế, không thích trong phòng có cung nữ hay thái giám đứng hầu. Vốn Tiêu Kỳ không để ý chuyện nhỏ này, nhưng tới đây nhiều lần, dần dà những người hầu gần Tự Cẩm đều tự động lui ra khi hắn đến. Quản Trường An đứng trong phòng cảm thấy đi không xong mà ở cũng không tiện, đành lủi thủi trốn vào góc tường.
Tiêu Kỳ nhìn Quản Trường An bộ dạng lúng túng ấy, vung tay đuổi hắn ra ngoài luôn, còn trêu Tự Cẩm: “ Thói quen này của nàng là gì thế.”
Tự Cẩm nghiêm mặt đáp: “Hoàng thượng đến thăm thiếp, chúng ta có chuyện riêng cần nói, bên cạnh đứng nhiều người quá thì thật mất tự nhiên. Thiếp chẳng biết mở lời thế nào, nhìn cũng chướng mắt.”
Tiêu Kỳ tự động hiểu thành Tự Cẩm ghen tuông, cho rằng nàng đau lòng khi thấy cung nữ hầu hạ bên cạnh mình. Là một người đàn ông, được chính người phụ nữ của mình để ý như vậy, trong lòng hắn thực sự rất khoái. Vì thế qua lại nhiều lần, Di Cung Hiên dần hình thành quy củ: hễ hắn tới, không gọi thì trong phòng không ai dám tự tiện vào.
Từ từ Tiêu Kỳ cũng phát hiện, như vậy thực sự tiện cho hắn trò chuyện với Tự Cẩm. Trước kia có người hầu bên cạnh, nói gì cũng phải cân nhắc; giờ bên cạnh không có ai, lại thấy thoải mái.
Nghĩ lại cũng buồn cười, mình thật hẹp hòi, nhưng lần này lại vô tình trúng ý, đây cũng là lý do gần đây hắn nguyện ý tới nhiều hơn.
Tự tại.
“Người nhà nàng còn vài hôm nữa là vào kinh, đợi sau khi vào kinh, nàng có thể tuyên mẫu thân vào cung tâm sự.”
“Hả?” Tự Cẩm rõ ràng giật mình, “Có thể sao?”
“Trẫm vì sao tấn ngươi làm Tần, chẳng lẽ nàng không hiểu?” Tiêu Kỳ thấy buồn cười, nhìn Tự Cẩm bộ dạng mơ màng lại lắc đầu. “Người bên cạnh nàng cũng nên học lại quy củ, đấy là làm chủ tử nhất thời không nghĩ tới, thì làm nô tài cũng nên nhắc nhở.”
Tự Cẩm lúc nãy còn nghĩ sao lại thăng ba cấp, hóa ra tấn đến chính ngũ phẩm là để được gặp người nhà, nhưng nàng lại không mấy muốn gặp. Nhỡ bị người nhà của nguyên chủ nhận ra, nàng không phải con gái họ thì tính sao?
Tiêu Kỳ thấy Tự Cẩm vẫn chưa hồi phục tinh thần, tưởng nàng quá vui mừng, càng nghĩ càng thấy những người ở Di Cung Hiên cần phải nghiêm khắc rèn giũa thêm.