Chương 66
Nàng tiếp tục thêu những đường gợn sóng trên tấm vải trong tay. Vân Thường từng nói, cách nhanh nhất để nâng cao kỹ thuật thêu là thêu cho thật đẹp những đường gợn sóng. Nàng cúi đầu nhìn đường thêu trên vải, chẳng thấy giống sóng nước, ngược lại trông như những ngọn núi.
Quá khác biệt.
Vừa mới đâm vài mũi kim, lại nghe thấy tiếng tranh cãi từ chính điện vọng sang. Tự Cẩm từ lúc mới đến còn kinh hãi lo sợ, chỉ muốn bịt chặt tai, giờ đã bình thản như không, đủ thấy con người cũng cần phải rèn luyện.
Ít nhất bây giờ nghe các đại thần trình diễn những màn tranh luận đặc sắc, không hề thô tục mà công phu cực kỳ cao thâm, nàng ngoài ngưỡng mộ ra cũng chỉ biết ngưỡng mộ. Sự chênh lệch giữa người với người, chính là thiếu mười năm gian khổ học tập.
Lần trước là tranh cãi về nạn châu chấu, về tiền cứu trợ thiên tai bị tham ô. Lần trước nữa là về quan lại ở kinh thành kiêu căng ngang ngược, vi phạm luật pháp, tranh cãi xem có nên trừng phạt nặng hay không. Còn lần vừa rồi là về nguy cơ chiến tranh ở biên cương, cũng cãi nhau ầm ĩ, suýt nữa thì đánh nhau. Không biết lần này là vì chuyện gì?
Tự Cẩm lắng nghe một hồi lâu mới hiểu, lại là vì nguy cơ chiến tranh ở biên cương, rồi tới chuyện di dân đến Tuyệt Hộ Quận. Mấy người tranh cãi kịch liệt, gần như muốn lôi cả tổ tiên nhau ra để nói, Tự Cẩm nghe mà giật mình, quên cả việc mình đang ngồi thêu, đầu óc chỉ nghĩ đến việc di dân đến Tuyệt Hộ Quận.
Đại Vực là một đất nước không thái bình. Thời tiên đế còn tại vị đã phải chống giặc ngoại xâm, đất nước chưa yên ổn lại gặp họa nội chiến. Trong mười năm có tới bảy tám năm nội loạn, có năm sáu châu quận nhà nhà trống không vì người trong nhà đều đã chết hết, ngay cả trẻ con cũng không còn. Do đó bị người bên ngoài gọi là Tuyệt Hộ Quận. Thời cổ đại, một khi chiến tranh bùng nổ, chỉ có dân chúng là chịu cảnh lầm than. Nếu năm đó lại gặp thêm ôn dịch, thì chuyện một nhà tuyệt hậu xảy ra rất nhiều.
Sau khi Tiêu Kỳ lên ngôi, cho binh lính nghỉ ngơi dưỡng sức, ngăn chặn thảm họa chiến tranh, bấy giờ đất nước mới hơi khởi sắc. Nhưng những địa phương như Tuyệt Hộ Quận vẫn không thể phục hồi. Phần lớn đất đai hoang hóa không ai canh tác, chỉ có cách di chuyển dân từ nơi khác đến khai hoang. Nhưng sau bao tai họa chiến tranh loạn lạc, ai nấy đều muốn trở về cố hương. Vừa thoát khỏi cõi chết, chẳng ai muốn đến một nơi xa xôi để bắt đầu lại cuộc sống, đặc biệt là tới nơi không một bóng người, lại từng trải qua chiến tranh, ôn dịch.
Bên kia tranh cãi ầm ĩ, Tự Cẩm cũng trầm mặc. Kỳ thực theo nàng, chuyện này lại là một cơ hội tốt vô cùng, chỉ có điều để thực hiện được cũng phải cực kỳ công phu. Một nữ nhân như nàng không thể lên tiếng về chuyện triều chính. Chuyện lần trước nàng đã giả vờ ngây thơ nói tránh đi, lần này nếu còn dám ăn nói bừa bãi, chưa chắc đã gặp may như thế.
Nhưng một cơ hội tốt như vậy, sao có thể để nó vuột mất?
Nếu người nhà nàng ở kinh đô thì tốt rồi. Nguyên chủ có một ca ca, cũng là người có học thức, ý chí, tính tình kiên nghị, đặc biệt chính trực, trung quân ái dân. Nếu ca ca làm theo kế hoạch của nàng, trong vòng ba năm người nhà nàng nhất định có thể thăng quan tiến chức.
Đáng tiếc, trời không chiều lòng người.
Mấy quan lại dòng dõi quý tộc, thế gia kia, ai nấy đều kiêu căng ngạo mạn, không coi ai ra gì. Tiêu Kỳ mới đăng cơ, tuổi còn trẻ, căn cơ yếu, bọn họ ỷ vào việc Hoàng đế không có người sử dụng, không có nhân tài phò tá nên mới dám ngang ngược như vậy. Nhưng là một vị Hoàng đế có khát vọng và lòng tự trọng, Tự Cẩm biết rõ Tiêu Kỳ tuyệt đối sẽ không để người khác áp chế mãi.
Tiếng tranh cãi bên ngoài dần lắng xuống, Tự Cẩm liền ngồi thẳng người, cây kim trong tay lại tiếp tục lên xuống. Quả nhiên, không lâu sau đã nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc hướng về phía này, bên ngoài cửa vọng vào tiếng mọi người hành lễ. Tự Cẩm cũng buông tấm vải thêu trong tay, đứng dậy bước ra nghênh tiếp.