Chương 64
“Còn làm gì nữa, mang cơm cho chủ tử chứ sao.” Nhạc Trường Tín đáp một câu, tính dùng tiểu xảo thăm dò tin tức, hắn sẽ không nói đâu. Trước đây Lữ Thăng Vinh và Phí Lương Công chẳng thèm để mắt tới Di Cung Hiên, giờ lại muốn tạo dựng quan hệ. Tiếc là Trần Đức An của Di Cung Hiên chỉ đến chỗ hắn gọi thức ăn, khiến hai người kia vô cùng bực bội, rốt cuộc chỉ biết nhìn mà thèm. Tô Nương tử gọi đồ ăn là chuyện nhỏ, quan trọng là Hoàng thượng lại thích khẩu vị của Tô Nương tử, thấy thức ăn hắn làm hợp miệng. Giờ toàn bộ đồ ăn của Sùng Minh Điện đều do hắn phụ trách, chuyện này đã khác rồi.
Phong thủy luân chuyển, năm nay đến lượt ta.
Nịnh bợ Quý phi cũng tốt, nịnh bợ Hoàng hậu cũng hay, cuối cùng chẳng phải đều muốn lộ mặt trước Hoàng thượng? Trước giờ trong hậu cung, hai vị này lo liệu đồ ăn cho Hoàng hậu và Quý phi, không cho người khác nhúng tay vào, hắn bị họ chèn ép đến mức sống không yên ổn. Hiện nay, cũng đến lượt họ phải hâm mộ mình, trong lòng Nhạc Trường Tín vô cùng khoan khoái.
Cuối cùng cũng có cảm giác vượt trội hơn người. Nhớ ngày đó không ai thèm để ý đến Tô nương tử, kỳ thực hắn cũng chẳng mấy coi trọng nàng, nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể thử một lần. Không ngờ lại thực sự giúp hắn chiếm được đại tiện lợi, chà chà, ai có thể ngờ được có ngày hôm nay.
Lữ Thăng Vinh hé miệng như còn muốn nói gì, nhưng cuối cùng lại nuốt lời. Ngược lại Phí Lương Công tới sau, vẻ mặt hầm hầm nhìn Nhạc Trường Tín nói: “Lão Nhạc ơi, ông không phúc hậu chút nào, mọi người đều là huynh đệ, có chuyện tốt đừng có độc chiếm chứ?”
Nghe vậy, sắc mặt Nhạc Trường Tín vẫn không đổi, ngược lại đám đồ đệ phía sau hắn thì bất bình. Người gây rối trong Ngự Thiện Phòng không phải là bọn họ sao? Ngày đó Phí Lương Công chèn ép bọn họ thế nào, chẳng lẽ đã quên hết rồi?
Nhạc Trường Tín hít một hơi thuốc, thong thả nói: “Mọi người nên tự quét tuyết trước cửa nhà mình, đừng lo sương trên mái nhà người khác. Câu này ngày xưa chính lão Phí dạy mà. Ông bảo phòng bếp là nơi quan trọng hơn hết, đồ ăn ra vào đều vào miệng chủ tử, nhất định phải thật cẩn thận. Ha ha, giờ ta càng không dám quên lời lão dạy.”
Sắc mặt Phí Lương Công hơi đổi, hừ lạnh một tiếng rồi phẩy tay áo bỏ đi.
Nhìn theo bóng lưng Phí Lương Công, Lữ Thăng Vinh nhìn Nhạc Trường Tín: “Lão đầu tử ông vẫn còn mang thù, còn nhớ chuyện năm đó nữa?”
“Lữ ca ca, tiểu đệ không dám quên. Năm đó lão Phí đánh ta mấy chục roi thừa sống thiếu chết, chẳng qua muốn ta nhớ kỹ những lời ông ta nói, ông xem có đúng không?”
Lữ Thăng Vinh trên mặt cũng khó chịu, dừng một chút mới nói: “Đúng vậy, đồ ăn xác thực không thể khinh thường.”
Nghe Lữ Thăng Vinh nói, Nhạc Trường Tín lại hít một hơi nhả khói, gật gật đầu: “Còn không phải sao, giờ Quý phi nương nương đang mang long thai, ta càng không dám thất lễ. Gian bếp của lão Phí kia, dù giết chết ta ta cũng không dám bước vào một bước. Gian bếp này của ta không thể so với chỗ của lão ca ca, chỉ làm chút đồ ăn cho các tần phi bên dưới mà thôi, ông nói có đúng không?”
Ha ha, tin ngươi mới là đại đầu quỷ!
Gần đây Lữ Thăng Vinh cũng cảm thấy kỳ quặc. Trước đây tiểu tử Đồng Ý kia đến Ngự Thiện Phòng cũng thích qua chỗ hắn và lão Phí gọi đồ ăn, dạo này lại tới chỗ Nhạc Trường Tín nhiều hơn. Hắn cũng sai người hỏi thăm, không nghe nói có ai nói lung tung trước mặt Hoàng thượng, nhưng rõ ràng chuyện này có chỗ nào không ổn?