Chương 64
Tự Cẩm nghe Vân Thường kể về Diện Mi thì gật đầu, “Ngươi chịu khó để ý, chỉ cần không để nàng ta vào phòng của ta là được. Những vật dụng bên cạnh ta cũng đừng để nàng ta đụng tay vào.”
Xem nhiều phim cung đấu rồi, nàng hiểu rõ những vật dụng thân thiết như kim chỉ, phấn son, trâm cài đầu… rất dễ bị đụng tay đụng chân, nên Tự Cẩm càng thêm cảnh giác.
“Tiểu chủ cứ yên tâm.” Vân Thường vội đáp, nghĩ một chút lại nói: “Nô tỳ cũng thấy Diện Mi có chút kỳ lạ, từ khi vào đây chưa từng hỏi han lung tung, cũng không thích tới gần phòng chính, là người thông minh biết điều. Nhưng lúc nãy thấy sắc mặt nàng ta không ổn, chắc là có chuyện gì. Để nô tỳ điều tra thêm.”
“Ừ, những việc này giao cho ngươi, ngươi cứ xem xét thỏa đáng mà làm.” Tự Cẩm thở dài, gần đây đồ ăn khá ngon nhưng tâm trạng không tốt, nên vừa mới hồi phục chút da thịt đã lại gầy sút trông thấy. Ở tuổi nàng, mập mạp một chút mới đáng yêu. Vậy mà nàng mặt gầy, người cũng gầy, trông thiếu sức sống, nàng cũng không biết làm sao. Áp lực tinh thần quá lớn, nàng ăn không ít nhưng chẳng béo lên, chỉ thấy mình cao hơn, quần áo đều đã hơi ngắn. Mấy hôm nay Vân Thường đã lấy vải từ kho mang tới Thượng Phục Cục để may thêm hai bộ đồ mới cho nàng.
Trong Ngự Thiện Phòng, Nhạc Trường Tín tự tay kiểm tra lại đồ ăn cho Di Cung Hiên lần nữa, thấy trong ngoài đều ổn mới nhìn đồ đệ Phong Cảnh Minh của mình nói: “Ngươi tự mình đưa đi, đừng để người khác chạm tay vào. Dù trên đường gặp ai, hộp thức ăn này cũng không được rời tay, nhớ chưa?”
“Vâng, con tuyệt đối ghi nhớ lời sư phụ dặn, nhất định không để hỏng việc.” Phong Cảnh Minh nhanh nhẹn đậy nắp hộp đồ ăn, vừa định đi thì lại nghe sư phụ nói: “Mang thêm hộp nhỏ này nữa.”
Phong Cảnh Minh chớp mắt, cười mỉm bưng lên, hắn biết rõ thức ăn trong hộp này là sư phụ tặng thêm cho Di Cung Hiên, “Sư phụ, Tô Nương tử nhất định thích món gỏi cá mè cuốn này.”
Nhạc Trường Tín vỗ nhẹ đầu Phong Cảnh Minh, “Con thỏ nhỏ láu cá, dám nói bừa như vậy? Chúng ta làm sao biết chủ tử thích ăn gì, chỉ là làm theo quy củ thôi.”
“Dạ, dạ, sư phụ dạy phải lắm.” Phong Cảnh Minh cười cười, ôm đồ chạy đi.
Nhạc Trường Tín nhìn theo bóng lưng Phong Cảnh Minh, cười ha hả. Đúng vậy, các chủ tử thích ăn gì là chuyện của họ, Ngự Thiện Phòng bọn họ chỉ chú trọng nấu nướng. Còn những món ăn dâng biếu ư, chẳng qua là làm vài món mới, dù các chủ tử trên có biết cũng không trách cứ, huống chi giờ Tô nương tử lại được Hoàng hậu che chở, chắc chắn không sao.
Hoàng hậu cũng tốt, Quý phi cũng tốt, Nhạc Trường Tín hắn chẳng a dua theo ai, chỉ cần hầu hạ Hoàng thượng cho chu đáo là hắn có thể an ổn sống trong cung. Hắn phục vụ trong Ngự Thiện Phòng nhiều năm, đồ ăn của Hoàng thượng đều tuân theo định mức. Nhưng từ khi Tô nương tử bắt đầu gọi thức ăn, đồ ăn đưa đến Sùng Minh Điện cũng có chút thay đổi, người khác không nhận ra nhưng hắn biết rõ ràng.
Không dám dò xét chuyện ăn uống của Hoàng đế, nhưng muốn làm tốt công việc cũng phải lưu tâm. Bên cạnh Hoàng đế là thầy trò Quản Trường An và Đồng Ý, không thể moi được chút thông tin nào từ miệng họ. Giờ hắn chỉ chú ý Di Cung Hiên cũng nhận ra vài điều.
Ha ha.
Lữ Thăng Vinh vừa lau mồ hôi từ phòng mình bước ra, liền thấy Nhạc Trường Tín đứng cười nơi cửa đối diện. Hắn bước qua, cười hỏi: “Lão Nhạc, Tiểu Phong bưng cơm đi đâu thế?”