Chương 61
Hoàng hậu nhắc khéo, Hoàng đế hạ chỉ, Tô thái nữ hưởng vinh quang. Một loạt hành động diễn ra, cho thấy Hoàng đế vẫn rất coi trọng Hoàng hậu. Chẳng phải vì thấy Hoàng hậu xem trọng Tô thái nữ, nên Hoàng thượng mới thuận theo ý Hoàng hậu mà thăng cấp cho Tô thái nữ đó sao?
Tô thái nữ có công lao gì chứ?
Ồ, chẳng qua là nửa tháng gần đây nàng hầu hạ trước mặt Hoàng hậu, được Hoàng hậu nương nương quý mến, nổi tiếng là dịu dàng hiền thục.
Trước kia không ít người nịnh bợ Hoàng hậu, nhưng được như Tô thái nữ – giờ phải gọi là Tô nương tử – thăng liền hai cấp bậc cũng không nhiều. Vốn dĩ việc Quý phi có thai đã là tin nóng hổi, các phi tần liên tục đến thăm hỏi, thỉnh an. Giờ đây cửa cung Hoàng hậu cũng rất nhộn nhịp, địa vị dường như cân bằng với Quý phi.
Hoàng hậu có thể khiến Tô nương tử thăng hai cấp, chuyện tốt như vậy khiến bao người ngày đêm mong ngóng. Vì thế, họ liên tiếp đến Phượng Hoàn cung nịnh bợ Hoàng hậu, hy vọng bản thân cũng có thể nhận được ân sủng tương tự.
Người trong Phượng Hoàn cung càng đông, Tự Cẩm càng dễ thoát thân. Nghĩ lại, việc thăng hai cấp thật chẳng dễ dàng. Ngày ngày phải đến Phượng Hoàn cung trò chuyện với Hoàng hậu, rồi đúng giờ lại mang đồ ăn đã chuẩn bị sẵn dâng lên Hoàng đế. Ngồi trong Sùng Minh Điện hai canh giờ, hầu hạ Hoàng đế dùng bữa trưa, lại trở về Phượng Hoàn cung báo cáo với Hoàng hậu, sau đó mới có thể trở về Di Cung Hiên nghỉ ngơi.
Chỉ mới nửa tháng thôi, dù được thăng hai cấp nhưng thể lực và tinh thần đều vô cùng mệt mỏi.
Nhớ sáng nay từ Phượng Hoàn cung trở về, Hoàng hậu cười nói với nàng: “Nàng là người có phúc lớn.”
Nhưng phúc khí này từ đâu mà đến?
Hoàng đế đang nâng đỡ Hoàng hậu để đối đầu với Quý phi. Có những lời Hoàng đế không thể nói ra, chỉ khéo léo vô tình để Tự Cẩm nghe thấy. Sau đó, Tự Cẩm lại giả vờ vô tâm nhắc lại với Hoàng hậu. Hoàng hậu cho rằng mình hiểu được ý vua, muốn đoạt lại thánh sủng của Quý phi, nên mấy lần truyền tin cho người nhà, kêu gọi họ ủng hộ Hoàng đế trong triều đình.
Chính vì lý do này mà Tạ Hoàn đi về phía nam điều tra vụ tham ô tiền cứu trợ thiên tai mới thuận lợi như vậy.
Hoàng đế ra chiêu này quả thật tinh vi nhuần nhuyễn. Chỉ là nàng biết ngày càng nhiều chuyện như thế, liệu một ngày nào đó Hoàng đế có giết người diệt khẩu không?
Vậy chẳng phải nàng sẽ chết oan sao?
Đang suy nghĩ miên man, Vân Thường vén rèm bước vào, vừa cười vừa nói: “Tiểu chủ, Quản công công đến.”
“Mời vào.” Vị Quản công công này, Tự Cẩm không dám đắc tội.
Quản Trường An bước vào, trước tiên thi lễ chào Tự Cẩm. Tự Cẩm vội nói: “Quản công công không cần đa lễ, xin hãy đứng dậy.”
Quản Trường An mỉm cười đứng thẳng, “Tiểu chủ, Hoàng thượng truyền người sau giờ Ngọ đến Sùng Minh Điện hầu mực.”
“Vâng, thần thiếp tuân chỉ.” Tự Cẩm vội vàng thi lễ hướng về Sùng Minh Điện, rồi mới nhìn Quản Trường An nói: “Làm phiền công công phải vất vả đến đây.”
“Không dám nhận lời tiểu chủ, đây là bổn phận của nô tài.” Quản Trường An cười đáp, “Nếu tiểu chủ không có gì sai bảo thêm, nô tài xin phép cáo lui.”
“Vân Thường, tiễn Quản công công.” Tự Cẩm vội dặn.
“Dạ.” Vân Thường tươi cười đưa Quản Trường An ra ngoài, đến cửa còn kín đáo đưa cho hắn một túi tiền.
Quản Trường An từ chối không nhận, mỉm cười rời đi.
Khi Quản Trường An vừa đi, Vân Thường trở vào nói với Tự Cẩm: “Tiểu chủ, giờ Quản công công không chịu nhận túi tiền, phải làm sao đây?”
Tự Cẩm khẽ thở dài, còn có thể làm sao nữa? Việc Quản Trường An giờ đây khước từ món tiền nhỏ ấy chứng tỏ hắn đang có mưu đồ lớn hơn. Người này có thể nhiều năm được Hoàng đế trọng dụng, giữ lại bên cạnh, đủ thấy là kẻ có thủ đoạn lợi hại. Nhưng hắn định mưu đồ điều gì ở nàng đây?