Chương 57
Quản Trường An bưng lọ thuốc tiến đến, Tự Cẩm đón lấy rồi quay người lại, cởi tất tự bôi thuốc lên vết thương. Cả mu bàn chân bị đập trúng, chạm vào là đau nhói. Vân Thường đứng bên giúp sức, Tự Cẩm kéo vạt áo lên để nàng thoa thuốc.
Đằng sau lưng văng vẳng tiếng Tiêu Kỳ: “Ngươi đi nói với hắn, triều đình bổ nhiệm quan viên là để trị vì dân chúng, đạo trị dân thế nào thì bảo hắn dâng sớ tấu trình. Nếu các ngươi không có tấm lòng thương dân như trẫm, thì cứ nghỉ hết đi, cần các ngươi làm gì?”
“Dạ.” Quản Trường An cúi người vâng lệnh, rồi lại khẽ khàng lui ra.
Tự Cẩm xỏ tất chỉnh tề rồi ngồi yên trên giường, thở cũng chẳng dám thở mạnh, khẽ nhắc Vân Thường dọn dẹp đồ đạc. Vân Thường vội quỳ xuống đất, dọn dẹp một cách rón rén không dám gây tiếng động. Tự Cẩm ngồi bên cạnh, trong lòng phân vân không biết nên nói gì. Dù nàng không am hiểu chính sự lắm, nhưng trong đầu cũng có lịch sử phát triển mấy nghìn năm của các triều đại. Những kiến thức ấy từng được học qua, coi như cũng có chút căn bản.
Có điều, dù trong lòng có ý, nhưng đâu dám tùy tiện thốt ra? Lỡ như chuốc họa vào thân thì sao?
Đang lúc Tự Cẩm vắt óc suy nghĩ nên làm thế nào, thì Quản Trường An lại bước vào, nàng thầm thở phào nhẹ nhõm.
Quản Trường An cúi thấp đầu, khẽ bẩm: “Bẩm Hoàng thượng, Tạ đại nhân đã ngất rồi.” Mặt mũi máu me đầm đìa, trông thật thảm thương.
Sắc mặt Tiêu Kỳ càng thêm âm trầm, lão thất phu Tạ Hoàn này, lúc vào thì thẳng lưng tiến vào, giờ lại phải khiêng ra. Người ngoài không rõ chuyện, nhìn thấy thế ắt lại cho rằng hắn là bạo quân không thương xót bề tôi, thật đáng giận vô cùng!
Tự Cẩm nhìn sắc mặt đen sì của Tiêu Kỳ, trong lòng chợt thấy hắn thật đáng thương. Thời cổ đại, biết bao trung thần dám liều mạng can gián, lấy cái chết để báo đáp ân vua, dù sao chết rồi cũng được lưu danh sử sách là “trung thần”. Tục ngữ nói nước có trung thần, vua không mất nước. Tộc trưởng Tạ gia đang lấy chính mạng sống của mình để ép Tiêu Kỳ phải cúi đầu, quả thật là thủ đoạn quá xảo quyệt.
Người ta vẫn nói thư sinh thường có tính cố chấp, quả không sai.
Thật mở mang tầm mắt.
Nhìn Tiêu Kỳ tức giận đến nỗi mặt đỏ như gấc, ngực phập phồng, lại nghĩ đến lúc nãy hắn còn định tự tay bôi thuốc cho mình, Tự Cẩm không đành lòng đứng nhìn. Dù Tiêu Kỳ có thế nào, từ khi gặp mặt đến giờ hắn chưa từng bạc đãi nàng. Nghĩ vậy, Tự Cẩm thầm thở dài, khẽ nói: “Tạ đại nhân quả là trung thần lương đống của triều đình, vì dân chúng lâm nạn mà không tiếc máu để can gián, thật là một vị đại thần tốt.”
Tiêu Kỳ nghe vậy, hơi nghiêng đầu nhìn nàng. Quản Trường An đứng một bên, cúi đầu thấp hơn nữa, trong lòng kinh hãi. Vị Tô thái nữ này thật to gan, dám bàn luận chính sự, đúng là không biết chữ “tử” viết thế nào. Vân Thường đang dọn dẹp những mảnh vỡ dưới đất, nghe chủ tử nói vậy cũng sợ hãi, chân mềm nhũn suýt nữa ngã vật xuống. Tiểu chủ, ngài đừng nhiều chuyện như vậy.
“Ồ?” Tiêu Kỳ liếc nhìn Tự Cẩm, “Lời của Tự Cẩm hình như có ẩn ý gì đó.”
“Thần thiếp thường nghe nói Tạ gia ở Kim Lăng vốn trung thành với triều đình, hết lòng vì vua phân ưu. Không ngờ hôm nay lại được tận mắt chứng kiến, thật khiến người ta khâm phục. Quốc gia có được bậc hiền thần như vậy, thật là phúc phần của Hoàng thượng.” Tự Cẩm chớp chớp mắt, mỉm cười nói.
Tiêu Kỳ nhìn chằm chằm Tự Cẩm một lúc lâu, bỗng vỗ tay cười to, “Rất đúng! Ái phi nói rất đúng, quốc gia có được hiền thần như vậy quả là phúc khí của Đại Vực.”
Tự Cẩm mỉm cười, không nói thêm lời nào.
Tiêu Kỳ nhìn Quản Trường An, “Tạ đại thần một lòng vì nước vì vua, trẫm cảm thấy vô cùng vui mừng. Từ khi trẫm đăng cơ đến nay, luôn cẩn thận tuân theo lời dạy của tổ tông, không dám buông lơi chút nào. Nay lại có Tạ đại thần trung thành tận tụy như vậy, nạn châu chấu làm sao có thể không giải quyết được? Hãy lệnh cho Tạ Hoàn phụ trách xử lý nạn châu chấu, điều tra vụ tham ô tiền cứu trợ, tuyệt đối không được để dân chúng lâm vào cảnh nhà tan cửa nát, lầm than.”
“Dạ.” Quản Trường An trong lòng kinh hãi, “Vậy Tạ đại nhân…”