Chương 56
Đang suy nghĩ miên man, bỗng nghe thấy bên ngoài có tiếng bước chân dồn dập vang tới. Vân Thường nhanh trí khẽ đẩy Tự Cẩm. Tự Cẩm lập tức tỉnh táo, vội vàng đứng dậy. Chưa kịp bước ra nghênh tiếp, đã thấy tấm rèm cửa như bị cuốn theo trận cuồng phong, ngay sau đó Tiêu Kỳ với vẻ mặt âm trầm bước vào.
Hắn vừa vào, trông thấy Tự Cẩm liền sững sờ, rồi chợt nhớ ra chính mình đã sai Quản Trường An dẫn nàng vào, trong cơn giận quá hóa quên mất.
Gắng gượng kìm nén cơn thịnh nộ, giờ phút này Tiêu Kỳ nào còn tâm trạng đùa giỡn với phi tần. Hắn ngồi phịch xuống, sắc mặt vẫn đen sì. Chưa kịp mở miệng, Quản Trường An đã vội vã chạy vào, “Bẩm Hoàng thượng, Tạ đại nhân đang quỳ ngoài điện dập đầu cầu xin, nhất định đòi gặp bằng được Bệ hạ, khẩn thiết mong Người nghĩ lại.”
Không cần Quản Trường An nhắc, Tự Cẩm cũng đã nghe rõ mồn một tiếng đầu đập xuống nền “bịch, bịch” vọng từ bên ngoài cửa sổ.
Người xưa dập đầu không phải làm bộ, mà là thực sự đập mạnh đầu xuống đất. Ngoài kia là nền đá xanh, chỉ vài cái đã có thể khiến máu me be bét, đây không phải là chuyện đùa. Trong cung, dù Tự Cẩm chưa tận mắt chứng kiến, nhưng thường nghe Vân Thường và Trần Đức An kể chuyện những cung nữ hay thái giám khác dập đầu đến mức máu chảy dềnh dàng, ngất đi bất tỉnh.
Vì vậy, nghe tiếp tiếng dập đầu bên ngoài, lòng nàng cũng thắt lại. Cứ đập mãi như thế, e rằng chẳng mấy chốc vị Tạ đại nhân kia sẽ không chịu nổi.
“Cứ mặc hắn đập! Lẽ nào thật sự muốn bức tử trẫm sao!” Tiêu Kỳ giận dữ, tay quét mạnh hất đổ chiếc bàn gỗ tử đàn trên sập, những đồ vật trên bàn rơi xuống đất loảng xoảng.
Chiếc bình sứ trắng tinh vừa mới còn trên bàn, giờ văng thẳng vào chân Tự Cẩm…
Tự Cẩm đau đến mức mặt mày nhăn nhó. Tại sao triều thần và Hoàng đế tranh chấp, mà nàng lại là người bị thương?
Sự việc xảy ra quá bất ngờ, khiến ngay cả Tiêu Kỳ cũng sững sờ. Quản Trường An và Vân Thường đều hoảng hốt. Tự Cẩm đau đến rơi nước mắt, nàng ngồi thụp xuống, tay ôm chặt lấy chỗ chân bị thương, nhưng không dám thốt ra lời nào. Hoàng đế đang nổi cơn thịnh nộ, nếu trút giận lên người nàng thì biết làm sao?
“Lại đây cho trẫm xem, có bị thương nặng không? Ngươi đúng là đồ ngốc, sao không biết tránh đi?” Tiêu Kỳ không ngờ mình lại làm liên lụy đến người vô tội, hơi cúi người xuống bế Tự Cẩm đặt lên giường, định xem xét vết thương trên chân nàng.
Tự Cẩm vô cùng đau đớn, chiếc bình kia khá lớn, bị nó đập mạnh vào chân, cơn đau khỏi phải bàn.
“Thần thiếp không sao.” Dù có sao cũng không dám nói ra. Tự Cẩm đâu phải kẻ ngu ngốc, quan hệ giữa nàng và Hoàng đế vẫn chưa thân thiết, lúc này đây nào dám “vuốt râu hùm”.
“Quản Trường An, mang cao dán tới đây.” Tiêu Kỳ cởi giày của Tự Cẩm ra, còn định tháo luôn tất của nàng.
Tự Cẩm không dám để Hoàng đế tự tay tháo tất cho mình, vội vã kéo vạt áo che bàn chân, nhanh nhảu nói: “Để thần thiếp tự làm, thực sự không đáng ngại ạ.”
Nghe giọng Tự Cẩm vẫn còn run rẩy, hẳn là đau lắm. Tiêu Kỳ nhíu mày nhìn nàng đang cố che giấu đôi chân, lập tức hiểu ra nỗi lo của nàng. Hắn thở dài khẽ, nhìn Tự Cẩm nói: “Trẫm không cố ý, ngươi cũng không cần phải giấu giếm nữa, cứ bôi thuốc trước đã.”
Đây… là đang xin lỗi nàng sao?
Tự Cẩm quá kinh ngạc đến nỗi quên cả đau đớn, ngẩng đầu nhìn Tiêu Kỳ, chỉ thấy hai lông mày hắn nhíu chặt, vẻ mặt căng thẳng và âm trầm. Trong lòng nàng thở dài, làm một vị Hoàng đế quả thực… quá khó khăn.
“Thần thiếp sẽ tự mình bôi thuốc.” Tự Cẩm vẫn không dám để Tiêu Kỳ làm, chuyện này mà lộ ra ngoài, những người bên Quý phi lại có cớ để công kích nàng.