Chương 45
Nhắc đến chuyện này, Tự Cẩm cũng chỉ còn lại chút ký ức mơ hồ từ nguyên chủ. Tựa như những hình ảnh in hờ trên giấy trắng, mờ ảo không rõ nét. Nhưng chính nàng hiểu rõ, bên dưới lớp giấy trắng ấy là những sự việc rành mạch, rõ ràng.
Không biết có phải vì yến tiệc Trung thu sắp tới khiến nàng cảm thấy áp lực hay không, mà đêm nào nàng cũng trằn trọc khó ngủ, trở mình liên tục. Trong trạng thái nửa mơ nửa tỉnh, vô số khuôn mặt dần hiện lên trên trang giấy. Những người đó từng thuộc về cuộc sống của nguyên chủ, tựa như dòng suối nhỏ chầm chậm chảy vào tâm trí nàng.
Vì chuyện này đến quá đột ngột, đầu óc Tự Cẩm cũng trở nên hỗn loạn, chẳng làm nên trò trống gì. Tuy vậy, nàng cũng dần dần thấu hiểu vài quy tắc. Vương triều Đại Vực này khá giống với một số triều đại cổ đại có tầng lớp sĩ tộc, thế gia. Chà chà, thời đại này, ngay cả Hoàng đế cũng phải xem sắc mặt của các đại thế gia. Tự Cẩm đột nhiên cảm thấy việc mình xuyên qua đến đây đã cực kỳ thảm, giờ lại thêm họa vô đơn chí.
Nói tóm lại, bảy tám phần mười đất đai trong thiên hạ đều nằm trong tay các thế gia. Hoàng đế muốn tiền không có tiền, muốn đất không có đất. Thời đại này, thuế đất đai chính là nguồn thu lớn nhất, là cơ sở đảm bảo quyền lực địa phương. Vì vậy, trên triều đình, một mình Hoàng đế nói chưa chắc đã là thiên ý. So ra thì quá thảm. Khó trách hôm nay sắc mặt hắn không tốt, chắc là trên triều bị chọc tức, về hậu cung lại bị phi tần tính kế, đàn ông nào chịu nổi chứ.
Nhưng Hoàng đế bất chợt hỏi như vậy, nàng cũng không dám trả lời tùy tiện, phải suy nghĩ thận trọng mới dám nói ra. Xưa nay, dòng chính và dòng thứ vốn luôn tồn tại mâu thuẫn. Những đại tộc nhiều đời như Tô gia Khúc Châu cũng không tránh khỏi những chuyện không mấy vẻ vang như thế. Sau khi ông cố qua đời, nhánh của Tô Tiểu Y (tức Tự Cẩm) đã bị dòng chính bài xích, dần dà bị xem như người ngoài. Dù vậy, cha của Tô Tiểu Y cũng dựa vào năng lực bản thân mà làm đến chức Ngũ phẩm Tri châu. Vì vậy, có thể khẳng định người này rất có chí khí và tài năng.
Lúc này, nếu có thể đề cao nhánh dòng thứ của Tô gia để đối trọng với dòng chính, thì tình thế khó khăn của hắn trên triều đình có thể được hòa hoãn đôi phần.
Hừ! Trên triều đình giờ toàn là lũ lão thất phu, ai nấy đều lấy mấy lễ nghi trung hiếu để áp chế hắn, xem hắn như tượng gỗ chăng?
Trong lòng nghĩ ngợi như vậy, nên Tiêu Kỳ cảm thấy thư thái hơn. Tuy đã có dự tính như thế, nhưng cũng phải điều tra xem người nhà họ Tô kia có đủ bản lĩnh để nâng đỡ hay không, nếu không ra gì thì dựa vào chỉ thêm xui xẻo!
Tự Cẩm không hề biết những lời nàng nói đã khiến Tiêu Kỳ nảy sinh ý nghĩ đó, nàng càng không biết rằng, từ hôm nay, từ giây phút này, vận mệnh của nàng đã dang đôi cánh, từ từ bay lên.
Hôm nay chưa có bản lĩnh để vin vào cao, nhưng một ngày nào đó, hắn sẽ cho ngươi leo cao!
Lý do Tiêu Kỳ có thể để Quý phi và Hoàng hậu đối đầu kịch liệt, chính là để kiềm chế hai gia tộc Sở gia và Tô gia. Với thực lực hiện tại, hắn chưa thể làm gì họ, vậy thì để họ tự đấu với nhau, hắn ngồi rỗi hưởng lợi.
Làm một vị Hoàng đế, muốn tiền không có tiền, muốn người không có người, lên triều còn phải xem sắc mặt của mấy lão già, mở miệng nói trung hiếu, khép miệng hô nhân nghĩa, lời nào lời nấy đều đào hố chờ hắn sảy chân, khiến hắn, kẻ đứng đầu thiên hạ, mà chẳng thể làm gì được.
Cùng lúc đó, Hoàng hậu đang ngồi trang nghiêm trong Phượng Hoàn Cung, nhìn Từ Tam Sơn quỳ trước mặt, hỏi: “Ngươi nói thật chứ?”
“Vâng, nô tài đã dốc sức điều tra, xác nhận chỗ Quý phi e rằng cũng đã có tin vui.” Từ Tam Sơn là người của Sở gia, là nô tài theo hầu Hoàng hậu nương nương khi nhập cung. Nhà họ mấy đời đều là nô bộc của Sở gia. Hoàng hậu có thể sống yên ổn trong cung đến nay, không thể không kể đến công lao của Từ Tam Sơn. “Nương nương, tuyệt đối không thể để Quý phi sinh được hoàng trưởng tử. Nếu Quý phi sinh con trai, đó chính là hoàng trưởng tử, Tô gia lập tức sẽ áp chế Sở gia. Huống chi Hoàng thượng lại sủng ái Quý phi, chuyện về sau khó mà lường trước, mong nương nương suy nghĩ kỹ.”