Chương 44
Một bữa cơm no nê khiến người ta ấm áp toàn thân, thêm chút vị cay của ớt làm mắt hơi đỏ lên. Tiêu Kỳ bị vị cay này làm cho mắt đỏ hoe, đầu lưỡi nóng rát, nhưng chỉ một lúc sau đã dịu đi.
Tự Cẩm ngồi bên cạnh cũng mặc kệ hắn, nàng hiểu rõ trong lòng Hoàng đế đang đau khổ, nhưng chuyện đó nàng không dám nhắc đến nửa lời. Nàng chỉ ngồi đó, gắp những miếng ngon cho hắn, nhân tiện kể vài câu chuyện thú vị ngày xưa, phần lớn là từ ký ức còn sót lại của nguyên chủ, liên quan đến thời gian nàng còn ở nhà.
“Khúc Châu quả là địa linh nhân kiệt, dân chúng an cư lạc nghiệp, nhân tài xuất hiện nối tiếp, hóa ra nàng cũng sinh trưởng từ một nơi tốt đẹp như vậy.” Lấy lại tinh thần, Tiêu Kỳ mới cảm thấy hành động của mình lúc nãy thật vô nghĩa. Một bậc đế vương đường đường, lại vì chuyện nhỏ nhặt mà mất đi sự điềm tĩnh. Nhìn tiểu Thái nữ ngồi đối diện, thấy hắn tức giận mà chẳng dám kêu oan, còn phải tìm cách dỗ cho hắn vui, ngay cả chuyện cũ trong nhà cũng đem ra kể.
Trong lòng bất giác nghĩ, một kẻ ngốc nghếch như nàng còn biết tìm cách an ủi mình, vậy mà một đại trượng phu như hắn lại bị đánh gục bởi mấy chuyện vụn vặt này sao? Tuyệt đối không thể!
Suy nghĩ thông suốt, tâm trạng cũng trở nên khoan khoái, muốn nói vài câu cho bớt căng thẳng, hắn liền nhìn Tự Cẩm: “Năm xưa nàng ra ngoài đạp thanh, chẳng lẽ không gặp được vị tài tử nào vừa ý sao?”
Từ xưa đến nay, chuyện tài tử giai nhân vẫn luôn được lưu truyền, nghe nàng kể chuyện, hẳn cũng từng ra ngoài dạo chơi trong các lễ hội.
“Thần thiếp có tham gia hội Đạp thanh, cũng từng thấy các vị tài tử từ xa, nhưng tuyệt đối không dám gọi là tài tử. Năm đó thần thiếp đi cùng mẹ, Trạng nguyên của hội Khúc Châu là một lão ông râu tóc bạc phơ, khiến thần thiếp bị ám ảnh bởi hai chữ ‘tài tử’.”
“Ha ha ha…” Tiêu Kỳ bật cười phá lên, nhìn Tự Cẩm khuyên bảo, “Cũng không được vơ đũa cả nắm như vậy. Tuổi tác như vậy mà còn có thể đọc sách, đoạt lấy danh hiệu Trạng nguyên, không hề dễ dàng đâu.”
“Vâng, vâng, Hoàng thượng thương dân như con, nhưng hồi đó thần thiếp còn nhỏ, chỉ coi đó là chuyện cười thôi ạ.” Tự Cẩm thấy cuối cùng hắn cũng cười, trái tim treo ngược bấy lâu mới dám hạ xuống.
“Khúc Châu…” Tiêu Kỳ bất chợt nhìn Tự Cẩm, “Nàng xuất thân từ Tô gia Khúc Châu?”
“Thần thiếp không dám vin vào cành cao.” Tự Cẩm hơi bĩu môi nói.
“Ồ?” Tiêu Kỳ thấy sắc mặt Tự Cẩm không được vui lắm, nhíu mày hỏi: “Sao lại nói thế?”
Tự Cẩm múc cho Tiêu Kỳ hơn nửa chén canh phù dung, rồi cũng tự múc cho mình một chén, mới trả lời: “Đại Vực có bốn đại gia tộc: Lý gia Lũng Tây, Tô gia Khúc Châu, Vương gia Kỳ Dương, Tạ gia Kim Lăng. Dù nhà thần thiếp cũng mang họ Tô, nhưng không phải là dòng chính của Tô gia Khúc Châu. Nghe cha thần thiếp nói, từ thời ông cố vốn cùng một gốc, nhưng đến đời ông nội thì ngày càng bất hòa với dòng chính. Đến đời thần thiếp, đã chẳng còn liên quan gì đến Tô gia Khúc Châu nữa.” Nói đến đây, nàng hơi dừng lại, “Ông cố của thần thiếp vốn là dòng thứ.”
Tiêu Kỳ nghe Tự Cẩm nhắc đến chuyện dòng chính, dòng thứ, lập tức hiểu ra, hơi nhíu mày: “Nếu vậy, nhà nàng đã hoàn toàn cắt đứt quan hệ với dòng chính sao?” Cũng thật quyết đoán, không phải ai cũng có sự dứt khoát này, bởi nếu được dòng chính Tô gia Khúc Châu chiếu cố, tiền đồ sẽ vô cùng rộng mở.
Tự Cẩm thực sự cũng không rõ lý do, nhưng vị Hoàng đế Tiêu Kỳ này chẳng dễ gì bị qua mặt, nghĩ một lát, nàng vẫn quyết định nói thật: “Có lẽ là vì người nhà thần thiếp ai nấy đều… khá cứng đầu.”
Tiêu Kỳ nhìn Tự Cẩm, bình thường nhát gan như thỏ, thế mà cũng dám nhận là cứng đầu sao?
Thật là làm mất uy phong của tổ tông!