Chương 40
Tiếng thét của Chu Nương tử khiến mọi người đều kinh hãi. Hoàng hậu nương nương tỏ ra không vui, đang lúc yến tiệc vui vẻ bỗng xảy ra chuyện phá hỏng không khí, huống chi Chu Nương tử lại là người của Quý phi, nên mặt nàng đã cau lại, trách mắng: “Sao lại hét lên thất thanh như vậy? Thật mất hết thể thống!”
Chu Nương tử sợ hãi, vội vàng đứng dậy quỳ xuống, “Cúi xin nương nương thứ tội! Thần thiếp không cố ý, nhưng thật sự là mặt của Tiền Tài tử… Mặt của Tiền Tài tử không biết sao lại…”
Tiền Tài tử hoang mang cũng vội quỳ theo. Vừa khi nàng ta bước ra cho mọi người thấy rõ, lập tức lại có thêm vài tiếng kêu thất thanh vang lên.
Lúc này Tiền Tài tử mới cảm thấy có gì đó bất ổn. Thấy mọi người đều chăm chú nhìn vào mặt mình, nàng ta không khỏi đưa tay sờ lên. Vừa chạm vào đã cảm nhận được da mặt nổi lên vô số nốt sần, nàng ta sợ đến mặt mày biến sắc. Sau đó, nàng ta lại muốn gãi, lúc chưa sờ thì chưa thấy gì, giờ đã chạm vào thì toàn thân bỗng ngứa ngáy như lửa đốt, chỉ muốn gãi cho thỏa cơn.
Trong một ngày trọng đại lại xảy ra chuyện như thế, Hoàng hậu cảm thấy rất mất mặt, liền truyền người mời Thái y tới, đồng thời đưa Tiền Tài tử đang kinh hãi vào hậu điện. Chuyện này xảy ra là do Chu Nương tử thét lên, Hoàng hậu giận cá chém thớt, bèn bắt nàng ta về cung tự xét lại lỗi lầm, chép lại cung quy một trăm lần, chưa xong thì không được ra ngoài.
Tự Cẩm nghĩ đến quyển cung quy dày cộp kia, nhìn sắc mặt của Chu Nương tử còn tái hơn cả Tiền Tài tử, trong lòng chợt thấy nhẹ nhõm. Ai bảo nàng ta dám bắt nạt nàng!
Chu Nương tử đưa mắt nhìn về phía Lý Chiêu Nghi, hy vọng nàng ta có thể cầu tình giùm. Ngờ đâu Lý Chiêu Nghi chẳng thèm liếc mắt nhìn nàng. Chu Nương tử ấm ức lui xuống, trở về cung tự xét lỗi. Trước khi rời đi, vừa hay đi ngang qua bàn của Tự Cẩm, nàng ta liền lườm nàng một cái.
Tự Cẩm cảm thấy thật không thể nói lý được, người này đúng là có bệnh!
Hoàng hậu giận cá chém thớt cũng không phải không có lý do. Nếu lúc biết Tiền Tài tử gặp chuyện, Chu Nương tử chỉ cần lặng lẽ báo lên, Hoàng hậu tự khắc sẽ biết cách sắp xếp ổn thỏa, đảm bảo không để sự cố làm kinh động đến mọi người. Nhưng Chu Nương tử lại hét lên thất thanh khiến ai nấy hoảng sợ, làm hỏng không khí yến tiệc của Hoàng hậu. Đã bỏ bao công sức chuẩn bị, giờ lại xảy ra chuyện mất vui như thế, ai mà chẳng bực bội.
Tự Cẩm vẫn cúi thấp đầu. May mà chỗ nàng ngồi gần cửa, không ai chú ý đến, trong lòng lại nghĩ đến khuôn mặt của Tiền Tài tử. Không biết là do bất cẩn, hay là có ẩn tình gì khác?
Trông giống như bị dị ứng, nhưng tại sao lại hại một người không có địa vị gì như Tiền Tài tử chứ?
Trong lòng nghĩ vậy, nhưng Tự Cẩm càng không dám coi thường. Vốn đã chẳng thiết ăn uống, từ đó về sau nàng không đụng đến một miếng nào nữa.
Đang suy nghĩ miên man, thì Thái y vừa khám mạch xong ở hậu điện trở ra bẩm báo, mang theo một tin cực kỳ tốt lành.
Tiền Tài tử đã có thai!
Trong đại điện bỗng chốc yên lặng một cách kỳ lạ. Một lát sau, Hoàng hậu là người đầu tiên lấy lại tinh thần, tươi cười nói: “Đây quả là chuyện vui, chuyện đại hỷ! Thái y, vậy mặt của Tiền Tài tử có sao không? Thai nhi trong bụng thế nào, được mấy tháng rồi, có ổn định không?”
“Bẩm Hoàng hậu nương nương, Tiền Tài tử đã có thai hơn hai tháng, thai nhi trong bụng khỏe mạnh. Trên mặt là biểu hiện của dị ứng, có lẽ là do ăn phải thứ gì đó, nhưng không đáng lo ngại. Tuy nhiên, cũng cần uống vài thang thuốc để điều dưỡng.”
“Không sao là tốt rồi. Thai nhi của Tiền Tài tử, Thái y phải hết sức cẩn thận chăm sóc. Đợi khi đứa trẻ chào đời bình an, bản công sẽ ban thưởng hậu hĩnh, ghi nhận đại công của ngươi!” Dù trong lòng Hoàng hậu thoáng chút không vui vì việc Tiền Tài tử có thai, nhưng hậu cung mấy năm nay chưa có đứa trẻ nào chào đời, nàng với tư cách là mẫu nghi thiên hạ khó tránh khỏi bị người đời dị nghị.
Địa vị của Tiền Tài tử thấp, dù có sinh được con cũng không có quyền nuôi dưỡng. Đến lúc đó, nàng đem đứa trẻ về Phượng Hoàn Cung nuôi dạy cũng là một biện pháp hay, hơn nữa còn có thể thu về tiếng thơm hiền đức.
Trong chớp mắt, Hoàng hậu đã hạ quyết tâm, liền nói ngay: “Người đâu, mau đi báo tin mừng cho Hoàng thượng!”