Chương 36
Đoạn đường này cách Phượng Hoàn Cung khá xa, quanh co uốn khúc giữa những hòn non bộ và vườn hoa. Lúc này, dù bên ngoài vẳng lại tiếng nói cười rất náo nhiệt, nhưng không ai nhìn thấy cảnh Tự Cẩm đang bị Chu Nương tử làm khó.
Tự Cẩm vững vàng ở trong tư thế nửa đứng nửa quỳ. Hôm nay nàng đã ăn no, nên vẫn có thể cố gắng chịu đựng thêm một lúc lâu.
Chu Nương tử dù trên mặt đầy vẻ khinh thường, nhưng trong lòng lại đang ghen tị đến ngất trời. Dạo gần đây, Hoàng thượng liên tục ưu ái tiểu tiện tỳ này, nào là chuyển cung, nào là ban thưởng. Nhìn thấy kiểu váy áo nàng đang mặc, cơn tức trong lòng bà ta lại bốc lên. Từ Thượng Phục Cục bên kia truyền tin tới, nói đó là hàng mới cống tiến trong năm, giờ nhìn màu sắc và đường nét, quả nhiên không phải thứ tầm thường.
Chu Nương tử càng nghĩ càng buồn bực, lại càng muốn làm khó nàng, cứ đứng đó xem nàng khom lưng, không chịu cho nàng đứng thẳng dậy.
Vân Thường quỳ bên cạnh cũng im phăng phắc, chỉ có thể quỳ cùng tiểu chủ, trong lòng vừa nóng nảy, sợ hãi, lại vừa tức giận.
Chu Nương tử nói thêm vài câu cay nghiệt, lời nào cũng như đâm vào tim gan người ta, thế mà Tự Cẩm vẫn không nói một lời. Im lặng lúc này là tốt nhất, bởi dù nàng có nói gì, đối phương cũng có thể bắt bẻ, cuối cùng chỉ chuốc lấy thêm nhục nhã, không được như bây giờ. Dù sao Hoàng hậu nương nương đã định ra giờ khai tiệc, Chu Nương tử cũng không dám đến trễ.
Nhưng nàng có thể chịu đựng được thế này bao lâu nữa?
Kẻ địa vị thấp trong cung, kiểu gì cũng phải đội lên đầu chữ ‘Nhẫn’.
Chu Nương tử thấy Tự Cẩm im lặng, đúng kiểu “dầu muối không vào”, hận không thể giơ tay tát cho nàng một cái. Nhưng chỉ lát nữa yến tiệc sẽ bắt đầu, hơn nữa Hoàng thượng thỉnh thoảng cũng ghé thăm nàng, nếu trên mặt lưu lại dấu vết, khó tránh khỏi bị tra hỏi.
Bà ta vốn chỉ định nói vài câu khó nghe, nếu nàng kia dám cãi lại, thì có cớ để trừng trị. Nào ngờ miệng đối phương cứng như hồ lô, khiến người ta thấy bực bội vô cùng.
“Tiểu chủ, đã đến giờ rồi.” Kiếm Sương khẽ nhắc nhở, nhìn Tự Cẩm đang quỳ ở đó, nàng đã đoán ra tiểu chủ mình đang tính toán gì. Nhưng hôm nay không được, nàng chỉ dám nhắc khẽ một câu.
Chu Nương tử từ trên cao nhìn xuống Tự Cẩm, “Đứng dậy đi, đứng đó như tượng gỗ, cũng chẳng biết Hoàng thượng thích cô ở điểm nào, chẳng có chút thú vị gì.” Nói xong, bà ta phẩy tay áo bỏ đi, không thèm liếc mắt nhìn Tự Cẩm thêm lần nào.
Tự Cẩm từ từ đứng dậy. Quỳ lâu như vậy, chân nàng đã hơi tê, người đu đưa muốn ngã. Vân Thường vội vàng đỡ lấy nàng, “Tiểu chủ, người có sao không?”
Tự Cẩm lắc đầu, ánh mắt đưa theo bóng lưng thướt tha của Chu Nương tử, bất chợt hỏi: “Chu Nương tử là tú nữ trong đợt tuyển tú đầu tiên phải không?”
“Đúng vậy. Hoàng thượng không ưa bà ta vì tính hay cay nghiệt, nên sau khi nhập cung cũng chẳng được sủng ái. Nhưng bà ta dựa vào Lý Chiêu Nghi, nên trong cung sống cũng khá thoải mái.” Vân Thường đỡ tiểu chủ bước đi, vừa đi vừa giải thích.
“Thảo nào…” Thảo nào lại đến làm khó nàng, hóa ra là tay chân của Lý Chiêu Nghi.
Đi thêm một đoạn ngắn nữa quanh co là đến Phượng Hoàn Cung. Đứng ngoài Phượng Hoàn Cung, ngắm nhìn cánh cửa lớn sơn xanh thếp vàng lộng lẫy, quý giá vô cùng, Tự Cẩm khẽ mỉm cười rồi mới thong thả bước qua ngưỡng cửa.
Ngoài cửa đã có tiểu cung nữ đứng đón tiếp từ sớm. Thấy Tự Cẩm tới, một cung nữ ân cần tiến đến, cung kính hỏi: “Dạ thưa, xin hỏi tiểu chủ là chủ vị của cung nào?”
Trong cung có nhiều tần phi, các vị tiểu chủ có địa vị hầu như đã đến đông đủ. Hơn nữa, việc sắp xếp chỗ ngồi cũng có chủ ý riêng. Nhiệm vụ của họ chính là hướng dẫn các vị tiểu chủ đến đúng vị trí của mình, tránh xảy ra lộn xộn.
“Tiểu chủ của ta là Tô Thái nữ ở Di Cung Hiên.” Vân Thường cúi người trả lời.
Tiểu cung nữ dẫn đường hơi sững sờ, đưa mắt nhìn Tự Cẩm. Sau một thoáng, nàng vội vàng cúi chào, thái độ càng thêm cung kính: “Thưa Tô Thái nữ, xin mời ngài đi theo nô tỳ.”