Chương 31
- Trang chủ
- Hoàng Gia Tiểu Kiều Phi
- Chương 31 - Tết Trung thu sao có thể để chủ tử không có váy áo mới mặc chứ?
Tết Trung thu là một đại lễ trọng đại trong cung đình. Công tác chuẩn bị đã phải bắt đầu từ cả tháng trước. Hoàng hậu nương nương nắm quyền quản lý hậu cung, dù Tự Cẩm đóng cửa ở Di Cùng Hiên không bước chân ra ngoài, nàng cũng biết bên ngoài đang rất nhộn nhịp.
Sao nàng biết ư?
Kỳ thực rất đơn giản, cứ nhìn vào quần áo thì biết!
Sau khi Hoàng đế ban thưởng vải vóc, hôm sau Vân Thường đã kêu thợ đến lấy số đo cho nàng, rồi mang cả vải lẫn số đo giao cho Thượng Phục Cục. Thế nhưng đã hơn nửa tháng trôi qua, hôm nay Vân Thường đi hỏi mới biết tấm vải vẫn còn nguyên, chưa hề bị động tới. Điều này có ý nghĩa gì? Chẳng khác nào nói rằng từ khi nàng ta mang vải đến, nó đã bị vứt xó ở một góc nào đó trong Thượng Phục Cục.
“Nô tỳ tự hỏi han, bọn họ tỏ ra ngạc nhiên, miệng luôn nói rằng y phục của các vị chủ tử trên ấy còn chưa làm xong, tiểu chủ đành phải chờ thôi.” Vân Thường vừa nói vừa tức giận. Đừng tưởng nàng ta không biết gì. Hơn một tháng trước, Thượng Phục Cục đã bắt đầu bận rộn, quần áo của các nương nương địa vị cao đều đã may xong cả rồi. Nói vậy chỉ là để áp chế, khiến nàng ta không thể phản bác mà thôi. Ai bảo địa vị tiểu chủ của bọn họ thấp, không cam lòng cũng đành chịu.
Tiểu chủ có tức giận thì mặc kệ! Toàn bộ hậu cung biết bao nhiêu là chủ tử, may y phục tốn bao nhiêu công sức? Người Thượng Phục Cục không sợ bị hỏi tội, bọn họ có vô số lý do để biện minh.
Nhưng tiểu chủ của bọn họ cũng không dễ dàng gì, rốt cuộc sẽ mặc gì trong dịp Tết Trung thu đây?
Vân Thường sốt ruột muốn khóc mà chẳng biết làm sao.
Tuy những lúc ở bên Hoàng đế, Tự Cẩm vẫn chưa tìm được tiếng nói chung, chưa biết cách nào để thân cận, nhưng đối với những mánh khóe trong hậu cung, nàng lại có khá nhiều kinh nghiệm. Nói đúng hơn là có người ở trên cố tình ngăn trở việc may y phục cho nàng, muốn nàng sốt ruột, nóng nảy tìm cách giải quyết, để rồi dễ dàng phạm sai lầm.
Thủ đoạn thật cao tay, chẳng cần biến sắc mặt vẫn khiến nàng gặp khó khăn. Nàng chịu thiệt thòi cũng không dám kêu than với ai.
Chiêu thức tinh vi đến vậy, không biết là của Quý phi hay Hoàng hậu?
Tự Cẩm nhìn Vân Thường đang lau nước mắt, bèn nói: “Khóc làm gì? Vậy thì cứ chờ thôi.”
Vân Thường nghe tiểu chủ nói vậy càng thêm sốt ruột: “Tiểu chủ nói sao được lời ấy? Nếu cứ kéo dài mãi, đến lúc đó không có y phục mới để mặc thì sao? Người ngoài không biết chuyện, có khi còn chê cười tiểu chủ nữa.”
Danh dự là quan trọng, trong cung này thể diện mới là thứ tối thượng.
Vân Thường vẫn cảm thấy tiểu chủ còn quá trẻ, chưa thấu hiểu những góc khuất bên trong, bị người ta lừa gạt mà vẫn không vội, nhưng nàng ta làm nô tài không thể đành lòng nhìn vậy.
Tết Trung thu sao có thể để tiểu chủ không có y phục mới để mặc chứ?
“Vân Thường, ngươi ở trong cung nhiều năm như vậy, ngươi nói xem vì sao y phục của ta lại chưa được may? Nếu vì chuyện này mà ta nôn nóng, thì những kẻ đang chèn ép, không cho may y phục kia có phải sẽ càng thêm đắc ý không?”
Vân Thường sững người, ngẩng đầu nhìn tiểu chủ. Nàng ta thấy thần sắc tiểu chủ vẫn thong dong, nở nụ cười, bỗng cảm thấy một luồng lạnh giá chạy dọc sống lưng. Không biết có phải ảo giác không, nàng ta luôn cảm thấy đây không phải là lời nói bộc phát của tiểu chủ. Run rẩy một hồi, lòng nàng ta cũng dần bình tĩnh lại. Người đã bình tĩnh, đầu óc cũng trở nên tỉnh táo.
“Vậy ý của tiểu chủ là cứ mặc kệ như thế?”
“Ừ, cứ chờ xem, cuối cùng kẻ sốt ruột chắc chắn không phải là chúng ta.” Tự Cẩm gật đầu cười.
“Vậy nếu bọn họ tùy tiện may cho xong, may một bộ thật xấu thì sao?” Chỉ sợ thật giả lẫn lộn, lại không biết tố cáo với ai, Vân Thường không khỏi lo lắng.
“Vậy thì càng hay. Số vải vóc này là do Hoàng thượng ban thưởng. Bọn họ may đẹp, ta mặc cho Hoàng thượng thấy là đang giúp bọn họ tranh công, khoe thành tích. Còn nếu may không đẹp, để Hoàng thượng nhìn thấy…” Tự Cẩm không nói hết câu, nhưng ánh mắt Vân Thường đã sáng rỡ lên.
Đúng vậy, lúc ấy mới thật sự thú vị!