Chương 29
- Trang chủ
- Hoàng Gia Tiểu Kiều Phi
- Chương 29 - Quản Trường An đương nhiên không muốn làm, quá mất thể diện!
Bên này Nhạc Trường Tín vừa ra tay, những người ở các phòng khác đều đưa mắt nhìn theo. Lữ Thăng Vinh thong thả bước tới, đứng ngoài cửa mỉm cười chào Nhạc Trường Tín.
“Lão Nhạc này, sao lại vội vàng thế? Ta nhắc lão, chỗ bột này còn phải dùng làm nhiều thứ khác. Hôm qua lão đã lãng phí không ít rồi, nếu cấp trên biết được, không biết lão phải giải thích thế nào đây.”
Nhạc Trường Tín vừa đứng nhào bột, vừa quay ra nhìn Lữ Thăng Vinh đang dựa cửa, trên mặt giữ vẻ hòa nhã, ung dung đáp: “Chủ tử sai bảo việc gì, kẻ nô tài chúng ta đâu dám không dốc sức? Làm chưa tốt thì đành phải làm đi làm lại, ông nói có phải vậy không?”
Lữ Thăng Vinh trong lòng “Hừ” một tiếng, lão gia hỏa này quả thật xảo quyệt, nói ra toàn những lời không đầu không đuôi.
Phí Lương Công ở phòng đối diện cũng chen vào. Y chỉ đứng ngoài cửa khoanh tay trước ngực, lạnh lùng nhìn Nhạc Trường Tín, chậm rãi nói: “Ông quả là cao tay, nhào đến nỗi bột nở hoa rồi còn gì.”
“Làm đầu bếp thì ắt phải có đôi tay khéo léo, đúng không ông?”
Trong số mấy vị Đại tổng quản, Nhạc Trường Tín là kẻ khôn ngoan láu cá nhất, trước giờ chưa từng chịu tìm chỗ dựa. Vậy mà giờ đây lại tình nguyện hầu hạ một tiểu Thái nữ, thật khiến người ta khó chịu. Đặc biệt là Phí Lương Công càng không ưa. Hậu cung này ai chẳng biết Tô Thái nữ có nét hao hao giống Quý phi nương nương. Nhạc Trường Tín nịnh bợ Tô Thái nữ, chẳng khác nào giẫm lên thể diện của Quý phi nương nương, đương nhiên Phí Lương Công chẳng vui nổi, cứ nói quanh nói quẩn mãi chẳng thôi.
Nhạc Trường Tín tự có chủ ý của mình. Nịnh bợ một tiểu Thái nữ ư? Hắn đâu có rảnh rỗi đến thế, chỉ là muốn thông qua Tô Thái nữ để lấy lòng Hoàng thượng mà thôi. Nếu không, mỗi lần Trần Đức An của Di Cùng Hiên chịu sự hắt hủi của Ngự Thiện Phòng, sao hắn lại phải đối đãi hòa nhã với hắn ta như vậy?
Đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi, sau này mới có ngày hãnh diện. Còn việc thêu hoa dệt gấm trên lụa lành? Ai thèm làm!
Lữ Thăng Vinh và Phí Lương Công đều cho rằng Nhạc Trường Tín đang làm chuyện vô ích, cả hai liếc mắt nhìn nhau, cười nhạt rồi mỗi người quay về một hướng. Trong hậu cung này, quan trọng nhất vẫn là Hoàng hậu nương nương và Quý phi nương nương. Sắp đến giờ dùng bữa trưa, hai người họ phải về lo liệu công việc của mình.
Đúng lúc ấy, Quản Trường An tự mình tới Ngự Thiện Phòng. Đây chính là vị Đại thái giám cực kỳ được trọng vọng bên cạnh Hoàng thượng. Vừa thấy hắn bước vào, Lữ Thăng Vinh và Phí Lương Công lập tức như chó thấy xương, cùng lúc chạy tới vây quanh, trên mặt không còn vẻ đắc ý vênh váo như trước, đầu và lưng cúi thấp gần chạm đất.
Được người khác vây quanh nịnh nọt, Quản Trường An đương nhiên đắc ý. Nhưng dù sao cũng phải hoàn thành nhiệm vụ trước, hắn lập tức hỏi: “Ai đang phụ trách làm món mì tơ cuộn cho Tô tiểu chủ của Di Cung Hiên?”
Quản Trường An vừa dứt lời, Lữ Thăng Vinh và Phí Lương Công đều sững sờ. Hai người nhìn nhau, Phí Lương Công lên tiếng trước: “Quản công công, sao ngài lại tự mình đến hỏi món ăn của Tô tiểu chủ vậy?”
Quản Trường An đương nhiên chẳng muốn nhận việc này, thật quá mất mặt! Nhưng Hoàng thượng đã sai hắn đi, hắn đành phải vui vẻ mà tới nơi này. Lời của Phí Lương Công, hắn coi như không nghe thấy, đã rõ lại còn hỏi làm gì?
Đúng lúc đó, Phong Cảnh Minh nhanh nhẹn như khỉ chui ra, trước tiên vái chào Quản Trường An, rồi mới thưa: “Quản công công, là sư phụ của tiểu nhân đang làm. Sẽ xong ngay ạ, tiểu nhân mời ngài vào nghỉ chân trước nhé?”
Quản Trường An đưa mắt nhìn về phía Nhạc Trường Tín với ánh mắt phức tạp. Lão gia hỏa này quả nhiên tinh ý, cái gì hay ho lão đều nắm được trước. Trong lòng nghĩ vậy, miệng hắn lại nói: “Được, vậy ta qua xem một chút, nhắc sư phụ của ngươi nhanh lên.”
“Tất nhiên rồi. Tối qua sư phụ của tiểu nhân trằn trọc cả đêm để nghĩ cách làm món mì tơ cuộn này. Ngài cứ qua xem, giờ đã kéo được sợi mì vừa dài vừa mảnh như sợi tóc rồi ạ.”
Hai người nhanh chóng đi vào nhà bếp của Nhạc Trường Tín. Lữ Thăng Vinh và Phí Lương Công lại nhìn nhau, mỗi người quay về phòng mình. Chỉ lát sau, đã thấy hai tiểu thái giám từ hai phòng đó chạy như bay ra ngoài.