Chương 27
Tự Cẩm không phải không cố suy nghĩ xem mình đã sai ở đâu. Nhưng Hoàng đế đã nổi giận, ắt hẳn là nàng có lỗi, chỉ là nhất thời chưa nghĩ ra mà thôi.
Tiêu Kỳ nhìn gương mặt non nớt của nàng, cơn giận trong lòng cũng dần nguôi ngoai. Để một vị chủ tử phải sống dựa vào sắc mặt của bọn nô tài, chuyện này sao có thể không khiến hắn phẫn nộ? Trong cung này, thói phụng cao đạp thấp vốn là chuyện thường tình đã có từ lâu. Ngày trước khi hắn chưa được lập làm Thái tử, còn sống trong cung chưa ra phủ riêng, cũng không ít lần phải chịu đựng thái độ khinh mạn của bọn tiểu nhân ấy.
Nhưng lúc đó thì khác. Khi ấy phụ hoàng của hắn vẫn nắm quyền, hắn chỉ là một Hoàng tử chưa rõ tiền đồ. Trong cung rộng lớn với ba bốn ngàn cung nữ, thái giám, số nô tài đông đảo đến thế, chuyện họ so đo địa vị chủ tử, nịnh nọt kẻ trên và chèn ép kẻ dưới là hết sức bình thường.
Thuở ấy, cuộc sống của hắn cũng trôi qua trong nơm nớp lo sợ. Dẫu bị bọn nô tài đó chọc tức, hắn cũng không dám làm gì họ. Bọn họ biết rõ, các Hoàng tử sẽ chẳng ai dám mách lẻo trước mặt phụ hoàng. Người quản lý Nội Đình Phủ lại là kẻ được phụ hoàng trọng dụng. Nếu ngươi nói bọn họ làm việc không tử tế, chẳng phải là đang cho rằng Hoàng thượng dùng người không ra gì sao?
Chẳng ai dám làm chuyện đó.
Nhưng hiện tại đã khác. Hôm nay hắn đã ngồi trên ngai vàng, nhìn tần phi của mình phải chịu sự chèn ép của bọn nô tài, cảm giác bất lực từ thuở niên thiếu lại trỗi dậy, khiến hắn ngột ngạt khó thở.
Hắn trầm mặc, sắc mặt tối sầm lại khi hồi tưởng về quá khứ. Đến khi lấy lại tinh thần, hắn nhìn thấy vẻ mặt căng thẳng của Tự Cẩm, trán nàng lấm tấm mồ hôi. Thấy nàng như vậy, hắn bất giác lại nhớ tới ngày xưa, chính mình cũng từng run rẩy trước mặt phụ hoàng, chỉ sợ nói sai một lời, làm sai một việc sẽ bị trách phạt.
“Lại đây.”
Thực ra Tự Cẩm đang vô cùng căng thẳng. Nếu nàng biết rõ mình sai ở đâu, ít ra còn có thể biện bạch đôi lời. Nhưng nàng hoàn toàn mù mờ, lại nhìn thấy sắc mặt Hoàng đế càng lúc càng khó coi, nàng chỉ sợ vừa hưởng vài ngày sung sướng lại bị đưa trở về chốn cũ.
Nàng chỉ đơn giản muốn được thưởng thức bữa cơm ngon, nếu không được ăn ngon thì cuộc sống còn có ý nghĩa gì nữa?
Nghe thấy Hoàng đế gọi, sự căng thẳng trong lòng Tự Cẩm chợt dịu xuống. Nàng cẩn thận bước tới, đặt tay mình vào bàn tay Tiêu Kỳ, chỉ cảm thấy bàn tay hắn vừa khô ráo vừa ấm áp, rồi chợt nghĩ đến bàn tay mình đầy mồ hôi…
“Trẫm không giận nàng.”
Vừa nghe thấy câu này, toàn thân Tự Cẩm lập tức thả lỏng, đôi mắt nàng sáng rỡ như có hào quang.
Tiêu Kỳ nhìn nét mặt nàng vừa rồi còn ưu tư, giây lát sau đã hớn hở tươi vui, cảm thấy vẻ ấy cũng rất thu hút.
Thấy Tiêu Kỳ bật cười, Tự Cẩm lại càng thêm xấu hổ. Vị Hoàng đế này lúc nào nét mặt cũng kỳ lạ như vậy, không rõ vì sao mà giận, cũng không hiểu vì đâu mà cười. Khó trách mọi người đều nói, Hoàng đế là người khó lường nhất trên đời.
“Vậy… vì cớ gì khiến Hoàng thượng nổi giận?” Tự Cẩm vẫn cảm thấy nên hỏi cho rõ, để sau này biết đường tránh. Cảm giác hồi hộp thấp thỏm này chỉ nên trải qua một lần, tuyệt đối không thể có lần thứ hai.
Nhìn ánh mắt và vẻ mặt vẫn còn phảng phất nỗi sợ của Tự Cẩm, Tiêu Kỳ khẽ gõ nhẹ lên trán nàng, thở dài. Hắn cũng do dự, chuyện lúc còn là Hoàng tử, từng chịu bao thiệt thòi, nhục nhã, hắn chưa từng kể với ai. Chuyện này liên quan đến thể diện của Hoàng đế.
“Thôi được rồi, có nói với nàng thì nàng cũng chẳng hiểu đâu.”
Tự Cẩm: …
Đây rõ ràng là bị coi thường một cách trắng trợn.
.
“Nàng chỉ cần nhớ kỹ một điều duy nhất: nàng là chủ tử, còn người của Ngự Thiện Phòng chỉ là nô tài. Nếu bọn họ dám thất lễ với nàng, đó chính là tội bất kính. Chủ tử mà lại sợ nô tài, thì còn ra thể thống gì nữa?” Tiêu Kỳ nhìn thẳng vào Tự Cẩm, nói từng chữ một thật rõ ràng và dứt khoát.