Chương 26
Chương 26: Làm hắn tức chết!
Tiêu Kỳ cũng không vội vào ngay, mà dừng chân lắng nghe với vẻ khá thích thú, không biết các nàng sẽ nói thêm điều gì.
Trong phòng, Vân Thường thấy tiểu chủ có chút lo lắng thì không nhịn được cười, khẽ khuyên giải: “Tiểu chủ không cần phải sốt ruột. Hiện giờ những người trong Ngự Thiện Phòng đang muốn lấy lòng chủ tử chúng ta, đâu còn như trước kia khi chúng ta phải nịnh bợ họ nữa. Tiểu chủ muốn ăn mì tơ cuộn, nếu họ không làm được là do họ kém cỏi, ai dám nói người kén chọn chứ? E rằng chẳng ai có gan ấy đâu.”
Tự Cẩm nghe vậy thở dài, nhớ lại những ngày tháng đã qua rồi nhìn lại hiện tại, cứ ngỡ như một giấc mộng. Thuở ấy, để có được một bữa cơm nóng, Trần Đức An phải cúi mình nịnh nọt mấy kẻ trong Ngự Thiện Phòng, xem họ như ông như bà mà năn nỉ. Giờ đây, chỉ vì Hoàng thượng ban thưởng cho nàng đôi chút, họ đã phải khẩn trương chiều theo ngay.
Nhưng càng là những kẻ tiểu nhân như thế lại càng không nên đắc tội. Tự Cẩm bèn nói với Vân Thường: “Thà đắc tội với quân tử còn hơn đắc tội với tiểu nhân. Người trong Ngự Thiện Phòng toàn là những kẻ khéo mồm khéo miệng, xảo quyệt. Ta không muốn một ngày nào đó, khi Hoàng thượng chẳng còn đoái hoài đến ta, họ lại lôi chuyện cũ ra để nói xấu.”
Vân Thường ngẫm nghĩ thấy cũng phải, liền thưa: “Vậy để nô tì đi nói lại với Ngự Thiện Phòng ạ?”
“Mau đi đi, đừng để họ phải khó xử.” Tự Cẩm thật sự không muốn kết thù oán với Ngự Thiện Phòng. Nghĩ mà xem, một đời người ai chẳng phải ăn cơm? Hôm nay ngươi làm khó họ, ngày mai biết đâu sẽ phải ăn thức ăn có nước miếng của họ. Bởi vậy, nàng thà đấu trí với Hoàng hậu hay Quý phi chứ chẳng muốn gây thù chuốc oán với mấy kẻ trong Ngự Thiện Phòng. Dù thế nào, kẻ chịu thiệt thòi rốt cuộc vẫn là nàng, chẳng có chút lợi lộc nào.
Vân Thường bị chủ tử thúc giục, vừa bước ra khỏi cửa đã trông thấy bóng người đứng bên ngoài. Nàng ta sợ đến hồn vía lên mây, vội vàng quỳ rạp xuống hành lễ, toàn thân run rẩy.
Không biết Hoàng thượng đã đứng ngoài này bao lâu rồi?
Nghe động tĩnh bên ngoài, Tự Cẩm trong phòng cũng giật mình hoảng hốt, vội vã bước ra nghênh đón.
Tiêu Kỳ nhìn hai chủ tớ đang quỳ phía dưới, lạnh lùng ra lệnh: “Bình thân.”
“Tạ ơn Hoàng thượng.” Lòng Tự Cẩm như treo ngàn cân, cúi thấp đầu từ từ đứng dậy, liếc mắt ra hiệu cho Vân Thường đứng cạnh, ý bảo nàng mau chóng rời đi.
Vân Thường vội lùi bước ra ngoài. Tuy nhiên, nàng không thể đi ngay được, dù sao cũng phải lo pha trà dâng lên Hoàng thượng trước đã. Trong này giờ còn ai hầu hạ nữa? Tiểu chủ sợ đến mức hồ đồ rồi.
Lúc này, Tiêu Kỳ trông không vui, nét mặt lạnh lùng bước vào trong phòng. Tự Cẩm nhìn dáng vẻ của hắn liền biết tình hình chẳng lành, chắc hẳn hắn đang nổi giận.
Chắc là Hoàng thượng đã nghe thấy những lời nàng nói với Vân Thường lúc nãy. Nhưng nàng đã nói gì chọc giận hắn chứ?
Hắn tức giận điều gì?
Tiêu Kỳ tức tối ngồi lên sập lớn. Tự Cẩm cũng không phải đứa trẻ mười ba tuổi, thấy hắn giận dữ như thế sao dám lại gần ngồi cùng. Nàng nghĩ đi nghĩ lại vẫn không nhớ ra mình đã nói sai điều gì. Đang loay hoay tự xét mình thì bỗng nghe Hoàng đế lên tiếng: “Nàng đã biết tội chưa?”
Tự Cẩm nghe vậy chỉ muốn khóc, trong lòng âm thầm oán trách. Nàng thật sự không biết mình sai ở đâu. Nhưng Hoàng đế đã bảo nàng có tội, thì nàng phải có tội, liền vội cúi đầu nhận lỗi: “Thần thiếp biết tội rồi.”
Tiêu Kỳ vốn nghĩ nàng sẽ biện giải vài câu, nào ngờ người này lại nhận tội một cách dứt khoát như vậy, khiến hắn vừa giận lại vừa buồn cười, bèn hỏi: “Vậy nàng thử nói xem, nàng có tội gì?”
Lập tức, Tự Cẩm cúi đầu thấp hơn nữa, nhưng vẫn im lặng không nói. Tiêu Kỳ lập tức hiểu ra: nàng ta không biết mình sai chỗ nào.
Không biết mình sai chỗ nào, vậy mà dám nhận tội một cách dứt khoát như thế!
Thật khiến hắn tức đến phát điên!