Chương 25
Không trách nhìn rực rỡ thế, bên trong toàn là trái cây. Nhớ lại vẻ mặt Tự Cẩm lúc dùng bữa, nàng nghĩ ra món này cũng chẳng lạ.
Đàn ông thường không thích đồ ngọt, nhưng hắn vẫn múc một thìa nếm thử. Sắp Trung thu nhưng trưa vẫn oi bức, sữa chua lạnh buốt, hương trái cây ngọt ngào, đưa vào miệng thấy vô cùng sảng khoái.
Quản Trường An đứng thẳng bên cạnh, thấy Hoàng thượng từ tốn múc từng thìa, rồi ăn hết cả ly sữa chua, không khỏi kinh ngạc.
Tiêu Kỳ dường như còn thòm thèm, nhìn chiếc ly đã trống rỗng rồi quay sang hỏi Quản Trường An: “Ngoài cái này, Tô tiểu chủ còn gọi Ngự Thiện Phòng làm món gì nữa?”
Quản Trường An hầu hạ Hoàng thượng nhiều năm, làm việc gì cũng cẩn thận chu đáo, sớm biết ngài sẽ hỏi. Trong lòng cân nhắc kỹ, hắn mới đáp: “Những thứ khác thì không nghe, nhưng trưa nay nghe người Ngự Thiện Phòng nói Tô tiểu chủ muốn ăn cá kho tộ, còn gọi một chén mì tơ cuộn. Ngự Thiện Phòng đang đau đầu, không biết mì tơ cuộn là gì.”
Tiêu Kỳ nheo mắt, bất giác tò mò: “Đi xem thử.”
“Dạ.” Quản Trường An vội đi theo, trong lòng chưa kịp nghĩ ra vì sao Hoàng thượng bỗng hứng thú với đồ ăn. Trước đây chưa từng có chuyện này, cơ bản Ngự Thiện Phòng đều dựa theo thực đơn bốn mùa mà làm, thỉnh thoảng có thêm vài món mới nhưng rất hiếm.
Vì vậy, nhiều năm qua Ngự Thiện Phòng vẫn không rõ Hoàng thượng thích ăn gì. Hôm nay món nhạt, ngày mai món mặn, cả ngày thay đổi đa dạng mà cũng chưa từng được Hoàng thượng khen lấy một tiếng. Tô tiểu chủ chỉ dùng một chiếc ly thủy tinh, Hoàng thượng đã để ý?
Vậy mấy người Ngự Thiện Phòng tức chết mất.
Nghĩ vậy, Quản Trường An vẫn nhanh nhẹn theo Hoàng thượng đến Di Cùng Hiên, trước khi đi còn sai Đồng Ý đến Ngự Thiện Phòng. Hắn có nhiều quan hệ với người ở đó, cũng sẵn lòng giúp họ, dù sao cũng chẳng thiệt.
Ha ha.
Tiêu Kỳ không cho người thông báo, thẳng bước đi vào. Đến cửa, nghe thấy tiếng nói chuyện bên trong, hắn dừng lại nghiêng tai lắng nghe.
Hoàng đế nghe lén, ai dám biết? Quản Trường An liền đuổi hết những người không liên quan ra xa. Bản thân hắn cũng cúi đầu đứng ở khoảng cách xa. Dù trong lòng cũng tò mò về Tô Thái nữ, nhưng tất cả đều là chủ tử, nô tài không được phép nghe lén chuyện của chủ.
“Người Ngự Thiện Phòng nói họ không làm được, không biết mì tơ cuộn là gì. Mì thì là mì, nhưng họ chưa từng thấy mì tơ cuộn, cũng chưa từng làm qua. Ngay cả đầu bếp trưởng tối qua nghĩ cả đêm, hôm nay cũng đến tìm Trần Đức An, nhờ tiểu chủ chỉ giáo thêm.”
“Chỉ thế nào đây? Chính là kéo sợi mì xong cuộn lại, nhìn không giống một cuộn tơ sao?”
“Nhưng họ nói không kéo được mảnh như thế, kéo thêm là đứt ngay.”
Giọng nói trong phòng im bặt một lúc, rồi Tiêu Kỳ lại nghe thấy Tự Cẩm sốt ruột: “Ta chỉ nghĩ vậy thôi, đâu có bảo họ làm nhỏ thế. Ngươi mau đi nói với họ, đừng làm khó, không làm được cũng không sao.”
Nghe giọng Tự Cẩm lo lắng, hình như sợ mình làm khó Ngự Thiện Phòng, Tiêu Kỳ thấy hơi buồn cười. Người Ngự Thiện Phòng chẳng phải có trách nhiệm làm cho các chủ tử hài lòng sao?
Mà lại sợ làm khó?
Chỉ vì một bát mì mà khiến nàng hoảng hốt thế.