Chương 24
- Trang chủ
- Hoàng Gia Tiểu Kiều Phi
- Chương 24 - Hoàng thượng không thích cũng không trách tội hắn ta
Tự Cẩm nghe không hiểu, nghi hoặc nhìn Vân Thường, “Có gì khác biệt?” Năm nào chẳng có đồ tiến cống, có gì lạ đâu.
“Khác nhau lắm.” Vân Thường vẫn còn hơi kích động, trấn tĩnh lại rồi mới nói: “Tiểu chủ, hàng năm đồ tiến cống đều theo lệ cũ, không khác biệt mấy. Nhưng hàng tân cống chính là những sản phẩm mới được chế tác, trước giờ chưa từng có. Trong cả cung, người được Hoàng thượng ban thưởng loại này chỉ đếm trên đầu ngón tay.”
Nói rồi, Vân Thường còn chỉ cho Tự Cẩm xem những đặc điểm trên vải. Tự Cẩm cúi xuống ngắm nghía, nghe Vân Thường giải thích mới biết hóa ra mấy xấp vải này là hàng đặc biệt!
“Thật tuyệt quá! Hoàng thượng ban thưởng vải cho tiểu chủ may y phục. Vậy thì dù tiểu chủ có mặc cũng không ai dám nói nửa lời. Tiểu chủ, giờ chúng ta không cần lo nữa, nô tì sẽ gọi người từ Thượng Cung Cục đến lấy số đo. Sắp đến Tết Trung thu rồi, phải may nhanh mới kịp.”
Vân Thường quá phấn khích, vội vã chạy đi.
Tự Cẩm giơ tay lên đếm. Lần đầu gặp hoàng đế, hắn đổi cung cho nàng, vừa rộng vừa gần Sùng Minh Điện. Lần thứ hai gặp lại ban thưởng vải sa tanh, lại còn là hàng tân cống.
Cảm giác đầu tiên: hoàng đế thật hào phóng với nàng!
Cảm giác thứ hai: nàng sẽ khiến bao nhiêu người đỏ mắt ghen tị đây?
Dù Tự Cẩm không nghĩ ngay đến điều đó, nhưng trong hậu cung này ai chẳng nghĩ ra? Quả nhiên Tô Thái nữ có nhan sắc. Nhưng một cô gái mới mười ba tuổi, ngoài khuôn mặt ra còn gì hấp dẫn? Trước không nở sau không cong, phẳng lì như tấm ván. Nói hoàng đế nhớ thương nàng thì cũng phải đợi sau lễ thành nhân chứ. Suy xét kỹ, Tô Thái nữ mới gặp hoàng đế hai lần. Lần đầu ở Di Cùng Hiên đã khiến bao kẻ ghen ghét. Lần thứ hai lại được ban thưởng vải tân cống. Trong cung, ban thưởng vải không hiếm, nhưng ban thưởng vải mới từ phương Nam tiến cống lại là chuyện khác.
Tổng hợp những điều trên, hẳn nhiều người xem Tô Thái nữ như hồ ly tinh, nếu không sao có thể thu hút Hoàng thượng đối xử tốt đến vậy?
Ngay cả Quý phi năm xưa mới nhập cung cũng không có thủ đoạn này.
Sao trước đây Quý phi không dẫm chết tiểu hồ ly tinh này để nó không thể vùng vẫy chứ?
Vì bình thường Tự Cẩm rất ít ra khỏi Di Cùng Hiên, hơn nữa phẩm cấp nàng quá thấp, các phi tần cao cấp cũng chẳng thèm đến gây khó dễ. Vì vậy, dù bên ngoài xôn xao thế nào cũng không ảnh hưởng đến Tự Cẩm, nàng vẫn an nhiên trong Di Cùng Hiên, đang hứng thú thưởng thức sữa chua.
Sữa chua cũng có lịch sử mấy ngàn năm. Nhưng sử sách ghi chép chủ yếu là các dân tộc du mục ưa chuộng. Không ngờ Vương triều Đại Vực cũng có sản phẩm từ sữa này. Điều này khiến kẻ tham ăn như Tự Cẩm vô cùng phấn khích.
Đáng tiếc chỉ có một cách ăn sữa chua: rưới thêm chút mật ong là hết. Như vậy đâu có ngon. Ăn sữa chua nhất định phải thêm hoa quả, làm lạnh, một lớp sữa chua, một lớp trái cây, rồi cho vào ly thủy tinh. Chỉ nhìn thôi đã thèm.
Thật tuyệt!
Cùng lúc đó, Tiêu Kỳ chăm chú nhìn ly thủy tinh đặt trên bàn do Ngự Thiện Phòng dâng lên. Ly thủy tinh đặt trong đĩa sứ trắng tinh, xung quanh được ướp lạnh bằng đá. Đây là món tráng miệng mới do Ngự Thiện Phòng nghĩ ra?
“Quản Trường An.”
“Nô tài ở đây.” Quản Trường An lập tức đáp, thấy Hoàng thượng chăm chú nhìn ly thủy tinh, không đợi hỏi đã nói ngay: “Đây là món tráng miệng ngọt mới do Ngự Thiện Phòng chế biến, nghe nói Tô tiểu chủ ở Di Cùng Hiên rất thích ăn theo cách này, làm ra hương vị rất thơm ngon. Vì vậy mới dâng lên cho Hoàng thượng nếm thử.”
Nếu không phải Hoàng thượng thích các món tráng miệng, Ngự Thiện Phòng đã chẳng dám tùy tiện dâng lên. Quản Trường An cố ý nhắc đến Tô tiểu chủ. Dù Hoàng thượng không thích cũng sẽ không trách tội hắn.