Truyện Canh 3
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
Đăng nhập Đăng ký
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
  • TRUYỆN TRANH
    • Manhua
    • Manhwa
    • Manga
  • TRUYỆN CHỮ
  • TRUYỆN MỚI
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 22

  1. Trang chủ
  2. Hoàng Gia Tiểu Kiều Phi
  3. Chương 22 - Hoàng thượng muốn chu toàn cho nàng đây
Trước
Sau

Bình thường, các phi tần chỉ có vài hoạt động giải trí như thêu thùa may vá, đọc sách, thanh nhã hơn thì viết chữ, vẽ tranh. Nếu tính tình sảng khoái có thể dạo bước trong Ngự Hoa Viên, không thì bơi thuyền trên hồ, những việc này đều có thể giết thời gian.

Tự Cẩm không thích thêu thùa may vá, nàng không có sự khéo léo ấy. Vẽ tranh viết chữ cần cảm hứng, còn dạo Ngự Hoa Viên thì thôi đi, gặp ai cũng phải quỳ. Bơi thuyền trên hồ? Ồ, cái này nàng thích, nếu may mắn còn có thể câu được vài con cá, làm thêm vài món ngon. Nhưng nàng chưa có vinh hạnh ấy, phẩm cấp chưa đủ.

Nghĩ đi nghĩ lại, mấy trò tiêu khiển tầm thường này cũng không thể kể với hoàng đế. Tự Cẩm hơi khinh thường bản thân, sao nàng lại ngốc thế? Người khác xuyên việt sao mà vui vẻ hạnh phúc thế?

“Đang nghĩ gì mà chăm chú vậy?”

“À? À, thần thiếp đang nghĩ xem nên nói chuyện gì với ngài…” Tự Cẩm chưa kịp suy nghĩ đã trả lời ngay. Khi định thần lại, nàng chỉ muốn tự tát mình, mặt tái nhợt, tay che miệng, sắc mặt xám xịt.

Không cần người khác đào hố, chính nàng đã tự đào hố chôn mình rồi.

Ngu xuẩn không thể tả.

Tiêu Kỳ cũng kinh ngạc đến sững sờ, hắn cũng không biết nên nói gì trong tình huống ấy.

“Thần thiếp thất thố, mong Hoàng thượng thứ tội.” Phải nhanh chóng thỉnh tội thôi, tự mình chuốc họa, Tự Cẩm khóc thầm trong lòng, đúng là không gì ngu hơn.

“Đứng dậy đi.” Tiêu Kỳ nhìn vị tiểu Thái nữ hoảng sợ, sao lại có người ngốc đến thế? Trong hậu cung này, ai nấy đều muốn nịnh bợ hắn, trước khi nói gì cũng uốn lưỡi bảy lần, nào có ai buột miệng như nàng.

Lúc ấy, hắn chẳng nghĩ được gì khác, tính cách như vậy mà có thể sống tốt trong cung, thật hiếm có.

Hắn cũng không nhớ đây là lần thứ mấy cảm thấy nàng quá ngốc, quá đơn thuần.

Có lẽ vì đã gán cho nàng cái mác “đơn thuần”, nên Tiêu Kỳ không những không giận mà còn lo lắng. Như thế này thì Tết Trung thu nàng phải làm sao?

Không có cách nào.

Mặc trang phục may từ vải Hoàng hậu ban, rồi tranh sủng với Quý phi. Dù nàng có tỏ ra sợ hãi thế nào, cũng không thể khiến Quý phi nguôi giận.

Mối thù ắt sẽ kết lớn.

Mỗi lần gặp Tô Thái nữ, hắn đều muốn thở dài. Tiêu Kỳ cảm thấy nếu gặp nàng thêm vài lần nữa, có lẽ cả đời này hắn sẽ chẳng còn biết giận là gì.

Vì Tự Cẩm mới xuyên qua không lâu, thời gian gặp hoàng đế chưa nhiều, nên chưa hình thành thói quen cẩn trọng mọi lúc. Chỉ cần nàng không tập trung, bản tính phóng khoáng ngày xưa lại lộ ra, trí thông minh như bay đi đâu mất.

Tiêu Kỳ không trách tội nàng, cũng chẳng lạnh nhạt. Điều này khiến Tự Cẩm lần đầu cảm thấy vị hoàng đế này không tệ. Nàng khẽ ngồi xuống, cúi đầu im lặng. Lúc này nói gì cũng sai, nàng đành giả vờ sợ hãi đến mức không dám nói năng gì.

Tiêu Kỳ lại không thể ngồi yên. Hắn thấy Tự Cẩm cúi đầu mãi, nếu hắn cũng ngồi xuống, e rằng nàng sẽ khóc mất.

“Trẫm còn việc phải xử lý, nàng nghỉ ngơi đi. Sau này trẫm sẽ lại đến thăm nàng.” Nói xong, hắn đứng dậy rời đi. Làm hoàng đế còn phải chừa đường lui cho phi tần phạm lỗi. Hắn lớn đến tuổi này, đừng nói sau khi đăng cơ, ngay cả thời làm Thái tử cũng chưa từng ai khiến hắn uất ức đến thế.

“Thần thiếp cung tiễn Hoàng thượng.” Tự Cẩm thở phào nhẹ nhõm, rồi như tiễn đưa tôn thần, cung kính đưa hoàng đế ra cửa.

Tiêu Kỳ rời Di Cung Hiên, không đi đến hậu cung nào khác mà thẳng đến Sùng Minh Điện. Khi trở về, trong đầu vẫn hiện lên khuôn mặt muốn khóc của Tự Cẩm, cuối cùng hắn thở dài gọi: “Quản Trường An.”

“Nô tài ở đây.” Quản Trường An lập tức đáp lời.

“Trẫm nhớ năm nay có mấy xấp lụa mới được cống nạp vẫn còn chứ?”

“Dạ, Nội Đình Phủ vừa mang đến một lô vải mới, nghe nói do thợ thủ công phương Nam mới dệt, rất quý hiếm.” Quản Trường An nghe Hoàng thượng hỏi, trong lòng đã hiểu, thầm tặc lưỡi. Tô Thái nữ này có phúc khí gì mà Hoàng thượng muốn chu toàn cho nàng đến vậy.

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 22

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Truyện Liên Quan

Mệnh hồng nhan
Mệnh Hồng Nhan
cái chết thái tử phi
Hậu Cung Trầm Mộng
Thánh Nữ Bị Lãng Quên Và Sự Sủng Ái Của Điện Hạ
Thánh Nữ Bị Lãng Quên Và Sự Sủng Ái Của Điện Hạ
Thê Tử Câm
Thê Tử Câm (FULL)
file_0000000048386208b89f5f6d1b4b4c5b
Hệ Thống Livestream Của Nữ Đế
“Võ Tắc Thiên” Bị Nghe Đọc Tâm
“Võ Tắc Thiên” Bị Nghe Đọc Tâm
soi kết quả xổ số | truyện tini | xoilac trực tiếp bóng đá | Trực tiếp bóng đá socolive | Xoilac | socolive | luongsontv | xoilac | xoilac | Vn88 | game bài đổi thưởng | xocdia88 | kèo nhà cái | cakhiatv | cakhia tv | xoso66 | vip66 | FUN88 | xoilac | 789club | xoilac trực tiếp bóng đá | Pkwin | Vn88 | 90phut | Fun88 | Fun88 | https://avilla.co.com/ | https://avilla.co.com/ | https://nealfun.io |
  • TRANG CHỦ
  • LIÊN HỆ

@ Truyện Canh 3 - Bảo Lưu Mọi Quyền. TruyenCanh3.com – Website chia sẻ truyện tranh nhà làm, cam kết nói KHÔNG với leech nội dung. Mọi hình ảnh và thông tin đều được sưu tầm từ Internet với mục đích phi thương mại hoặc có phí sử dụng. Chúng tôi không sở hữu bản quyền và không chịu trách nhiệm về nội dung trên trang. Nếu có vấn đề liên quan đến quyền lợi, vui lòng liên hệ để được xem xét và gỡ bỏ.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiTruyện Canh 3

wpDiscuz