Chương 19
Tiêu Kỳ nắm tay Tự Cẩm dẫn nàng vào trong. Tự Cẩm thực lòng muốn rút tay lại. Bàn tay này không biết đã từng nắm bao nhiêu người, nói thật là nàng thấy hơi… mất vệ sinh.
Một khi xuyên qua thành phi tần trong hậu cung, Tự Cẩm cảm thấy nghề “phi tần” này thật nhiều rủi ro, đầy hiểm nguy, lại không thể “ly hôn”. Bất cứ lúc nào cũng có thể bị giáng chức hoặc tệ hơn là ban tử. Giờ nàng lại bị biến thành tay chân của Hoàng hậu, thành kẻ địch của Quý phi. Muốn sống tốt, chỉ có thể dựa vào ân sủng của hoàng đế. Nhưng hai tháng ở Di Cùng Hiên, điều Tự Cẩm nghĩ đến nhiều nhất chính là làm sao để trở thành người sống sót cuối cùng trong hậu cung!
Nghĩ đi nghĩ lại, chỉ có một cách duy nhất: sinh hoàng tử, sau đó thuận lợi trở thành Thái hậu!
Đến lúc đó, ngay cả Hoàng thượng cũng phải hiếu kính nàng, đâu cần sống dựa vào sắc mặt người khác, nghĩ đến đây thấy phấn chấn vô cùng!
Xuyên qua không chỉ để sống với hoàng đế, mà còn có thể làm Thái hậu. Đây mới là chiến thắng tối thượng!
Nhưng chuyện này lại khó nhất. Đầu tiên phải sinh được hoàng tử. Trai hay gái còn phải dựa vào duyên số. Thứ hai, sinh con rồi phải nuôi dạy tốt, được hoàng đế trọng dụng mới có thể lập làm thái tử. Thứ ba, cũng là khó nhất, làm sao bảo vệ con trai đi đến bước cuối cùng.
Cuối cùng, hoàng thượng phải… qua đời nữa!
Mấy chuyện này khiến Tự Cẩm rối bời.
Việc đầu tiên còn xa vạn dặm, lấy đâu dám ghét bỏ hoàng đế.
Tưởng tượng thì đẹp, thực tế lại phũ phàng. Nàng trở về với hiện thực, ngoan ngoãn để hoàng đế dắt tay vào phòng trong.
Giữa bàn tròn, mấy xấp vải sa tanh rực rỡ lóa mắt, muốn làm ngơ cũng khó. Tự Cẩm thấy hoàng đế nhìn về phía đống vải, miệng nàng vốn nhanh hơn trí óc, chưa kịp suy nghĩ đã thốt ra:
“Tết Trung thu sắp đến, Hoàng hậu nương nương ban thưởng cho thần thiếp mấy xấp vải để may y phục. Thần thiếp đang suy nghĩ nên may thế nào cho đẹp.”
“Ồ?” Tiêu Kỳ khẽ cười nhìn đống vải, rồi nói: “Ái phi định làm thế nào?”
Nhìn hoàng đế ngồi nghiêng trên sập gần cửa sổ, Tự Cẩm biết rõ giờ nói gì, nghĩ gì cũng vô ích. Nàng chỉ là một Thái nữ nhỏ bé, không dám đắc tội cả Hoàng hậu lẫn Quý phi. Lúc này hoàng đế hỏi, chưa chắc thực lòng muốn biết nàng may áo thế nào, mà là muốn thăm dò thái độ của nàng.
Vợ lớn, vợ bé của hắn tranh giành nhau, mà hắn còn hứng thú đi hỏi một tiểu thiếp khác. Toàn là kẻ đáng ghét!
Phải viết hoa mới đúng!!!
Tự Cẩm cũng không giả vờ. Thật sự nàng chưa làm gì, còn chưa kịp nghĩ ra kế sách thì hắn đã tới.
Ngẩng đầu nhìn hoàng đế, nàng lo lắng: “Thần thiếp… vẫn chưa nghĩ ra.” Nói xong lại cúi đầu, hai tay siết chặt, đến mức lộ rõ những đốt ngón tay gầy guộc.
Cứ giả bộ đáng thương vậy. Không ngờ có ngày nàng cũng phải đóng vai “bạch liên hoa”.
Đáng thương thật.
Nhìn Thái nữ nhỏ bé của mình, đôi mắt hoảng hốt như bị mấy xấp vải sa tanh đâm trúng, Tiêu Kỳ chợt nhớ đến chuyện nàng từng bị giáng chức đến Y Lan Hiên.
Xem ra chuyện đó khiến nàng sợ hãi thật.
Cũng phải thôi, Hoàng hậu và Quý phi đấu đá, nàng chỉ là một Thái nữ bé nhỏ kẹt ở giữa. Hai bên đều không dám đắc tội, làm sao không kinh hãi?
Nghĩ đến đây, Tiêu Kỳ sầm mặt. Hắn không quan tâm chuyện trước, nhưng giờ đã chuyển Tự Cẩm đến Di Cùng Hiên, Hoàng hậu vẫn dám dùng nàng làm bia đỡ đạn.
Như vậy là không coi hắn ra gì, hoàng đế không vui!