Chương 18
- Trang chủ
- Hoàng Gia Tiểu Kiều Phi
- Chương 18 - Ngươi dám không nể mặt hoàng đế, chán sống sao?
Nhìn mấy xấp vải bày la liệt trên bàn, rực rỡ cả gian phòng, Tự Cẩm lại thở dài.
Nàng quả nhiên không đoán sai, Hoàng hậu đúng là muốn dùng nàng để chọc tức Quý phi. Nhưng tuổi còn nhỏ, thân thể chưa phát triển, dù muốn tranh giành với Quý phi cũng chưa đủ bản lĩnh. Một đứa trẻ chưa trưởng thành, lấy gì so với Quý phi nương nương quyến rũ như đào mật?
Kỳ thực, Hoàng hậu cũng không hẳn muốn nàng trực tiếp đối đầu với Quý phi. Chỉ cần cho nàng ăn mặc lộng lẫy, để mọi người thấy nàng có vài nét hao hao giống địch thủ là đủ gây khó chịu rồi.
Tìm niềm vui từ kẻ giống đối thủ, hạ thấp danh dự và uy quyền của Quý phi.
Vân Thường nhìn sắc mặt khó chịu của tiểu chủ, cũng không dám nói thêm gì. Từ khi nàng từ Phượng Hoàn Cung trở về với mấy xấp vải, đừng nói tiểu chủ, ngay cả nàng cũng hoang mang.
Dám không nhận sao?
“Tiểu chủ…”
Tự Cẩm gượng cười, “Nếu Hoàng hậu nương nương ban thưởng, thì cứ gửi đến Thượng Cung Cục may đo.” Dừng một chút, nàng nói thêm, “Chỉ cần đúng quy củ là được.”
Một bên là Hoàng hậu, một bên là Quý phi, nàng kẹt ở giữa quả thực khó xử.
Như cá nằm trên thớt.
“Nhưng Đồng cô cô dặn phải mặc thật lộng lẫy.” Đồng cô cô chính là Đại cô cô trong Phượng Hoàn Cung. Tất cả cung nữ trong hậu cung đều e sợ bà ta. Ngay cả Hoa cô cô bên cạnh Quý phi, dù ngang hàng cũng không dám vượt mặt.
Tự Cẩm sầm mặt, khó chịu không nói nên lời.
Vân Thường cũng không dám thở mạnh, lo lắng đến mức sắp khóc. Biết làm sao được? Đồng cô cô nắm tay nàng, vẻ mặt hòa nhã tươi cười nhưng buông ra những lời không ai dám từ chối. Nàng đâu phải Hoa cô cô bên Quý phi, chỉ là nô tài của một Thái nữ. Nếu dám nói lời trái ý, trong chớp mắt Đồng cô cô có thể xử lý nàng, ngay tiểu chủ cũng không cứu nổi.
Trung thành, cũng phải sống mới làm được.
“Vậy cứ làm theo đi.”
Nghe tiểu chủ nói vậy, Vân Thường mới thở phào, lau mồ hôi trán, khẽ nói: “Đến Tết Trung thu, chúng ta sẽ đến trễ một chút. Nô tì sẽ dò la chỗ ngồi, cố gắng đừng để Quý phi chú ý. Nếu không nhìn thấy, có lẽ Quý phi nương nương cũng không làm khó tiểu chủ.”
Nói thì dễ, nhưng Hoàng hậu đâu dễ để nàng tránh mặt Quý phi?
Tự Cẩm cười lạnh trong lòng, nhưng mặt vẫn bình thản, chỉ khẽ gật đầu tỏ ý hiểu.
Vân Thường đang định mang mấy xấp vải ra ngoài để khỏi chướng mắt tiểu chủ, vừa vén rèm lên đã nghe tiếng xướng từ bên ngoài: “Hoàng thượng giá lâm!”
Vân Thường kinh hãi, đặt vội xấp vải lên bàn, đỡ tiểu chủ dậy rồi cùng ra ngoài, quỳ xuống trước cửa nghênh giá.
“Thần thiếp thỉnh an Hoàng thượng.” Tự Cẩm không hiểu sao giờ này hoàng đế lại tới, hơn nữa đã lâu không gặp. Hậu cung nhiều mỹ nhân như vậy, hắn quên nàng cũng là chuyện thường.
Hoàng thượng đến mà không báo trước.
Tự Cẩm cũng không dám xem thường Tiêu Kỳ, ai biết trong lòng vị này đang tính toán gì.
“Ái phi đứng dậy đi.”
Tự Cẩm thấy một bàn tay đưa tới trước mặt, dù kinh ngạc vẫn đành nghe lời, đặt tay mình lên đó. Không dám không đặt.
Hoàng đế muốn đỡ nàng, đó là ân điển. Nàng dám không nể mặt hoàng đế, chẳng phải là muốn chết?
Tự Cẩm muốn sống yên ổn, nên dù trong lòng ngượng ngùng vẫn phải ngoan ngoãn đặt tay.
Buồn bực!