Chương 14
- Trang chủ
- Hoàng Gia Tiểu Kiều Phi
- Chương 14 - Có phải trí thông minh của hoàng đế bị rơi mất hay không?
Mấy ngày gần đây, chuyện được bàn tán xôn xao khắp nơi không gì ngoài việc Tô tiểu chủ dời cung!
Đây thực sự là tin chấn động đầu năm. Nhắc đến Tô tiểu chủ, trong cung không ai là không biết.
Ban đầu được phong làm Tài nhân ngũ phẩm, danh tiếng lừng lẫy. Trong số các tú nữ mới nhập cung, không ai sánh bằng, khiến bao người đỏ mắt ghen tị. Vừa vào cung, chưa lập công, chưa có con nối dõi, thân thế lại bình thường, thế mà được Hoàng hậu nương nương trọng dụng, phong cho ngũ phẩm. Kiểu gì cũng khó khiến người khác tâm phục khẩu phục.
Chỉ là nàng gặp vận xui liên tục, hết may lại rủi. Chẳng rõ vì lý do gì mà đắc tội Lý Chiêu Nghi, bỗng chốc bị giáng xuống làm Thừa dũng, còn bị chuyển đến Y Lan Hiên hoang vu hẻo lánh. Nghe nói vài ngày trước, Tôn Thải Nữ ở phòng bên cạnh cũng phạm lỗi bị đuổi đi. Người xui xẻo đến mức này, chắc không có ai thứ hai.
Lúc ấy, mọi người đều cho rằng vị này bị Quý phi, Chiêu Nghi áp chế, tuyệt đối không còn cơ hội vùng vẫy. Nhưng người đời không cho cơ hội, thì ông trời lại ban.
Để nàng có diễm phúc gặp được hoàng đế tránh mưa.
Di Cung Hiên là nơi nào? Kể từ khi đăng cơ đến nay, đương kim hoàng đế chưa từng cho bất kỳ phi tần nào ở gần ngài đến vậy. So với các cung điện khác trong nội đình, Di Cung Hiên không đáng nhắc đến. Năm gian phòng nhỏ, sân thì hơi rộng một chút. Không cần nói đến Phượng Hoàn Cung của Hoàng hậu nương nương, cũng chẳng nhắc tới Trường Nhạc Cung của Tô Quý phi, ngay cả so với Khuynh Hương Điện của Lý Chiêu Nghi, Di Cung Hiên cũng thua kém xa.
Nhưng Di Cung Hiên lại là cung điện gần Sùng Minh Điện nhất. Chỉ riêng vị trí này, Quý phi nương nương cũng rất muốn được ở đây. Thế mà Hoàng thượng chưa từng nhắc đến.
Giờ lại để Tô tiểu chủ chiếm được vận may!
Cái duyên số này quả thật…
Giờ Tô tiểu chủ được thánh thượng để ý, có cơ hội xoay chuyển tình thế, không biết Lý Chiêu Nghi nương nương có ngủ ngon được không.
Bên ngoài bàn tán xôn xao, nhưng Tự Cẩm đang bận rộn dọn nhà nên chẳng biết gì. Quản Trường An vừa đến truyền khẩu dụ đã sai người chuyển đồ đi theo, hối hả chạy đến Di Cung Hiên. Nàng cũng chẳng biết Di Cung Hiên là nơi nào, nhưng nhìn Vân Thường và Trần Đức An cười tươi đến nỗi miệng há hốc, thì dù ngốc đến mấy nàng cũng hiểu đây hẳn là chỗ tốt.
Bên cạnh nàng chỉ có hai người hầu, một lo việc giao thiệp bên ngoài, một lo sắp xếp nội bộ. Trước cửa lại có Quản Trường An và mấy thái giám đứng như thần giữ cửa.
Bao nhiêu lời muốn nói đành nuốt lại. Đợi thu xếp ổn thỏa rồi hỏi sau vậy. Dù sao cũng là chuyện tốt. Y Lan Hiên này nàng cũng chẳng muốn ở nữa. Mùa hè nóng nực còn đỡ, chứ mùa thu đông lạnh lẽo thì không chịu nổi.
Lạnh kinh khủng.
Nhưng nàng hơi buồn. Ba chủ tớ đã dốc sức khơi thông đường nước, vậy mà chưa kịp đón trận mưa thứ hai để ngắm thành quả. Tiếc quá đi.
Trước kia chuyển đến Y Lan Hiên là chuyện xấu, từ cao rơi xuống thấp. Giờ dời cung là chuyện vui, từ thấp vươn lên cao. Quan trọng hơn, chính Quản Trường An tự thân đến giúp nàng dọn nhà, việc này mang lại bao nhiêu thể diện.
Trong chốc lát, Tự Cẩm cảm thấy mình cũng có tiềm chất làm sủng phi. Chỉ cùng hoàng đế đánh vài ván cờ, ăn một bữa cơm, chưa kịp nịnh nọt bao nhiêu mà đã đổi được một nơi ở tốt!
Nàng hơi nghi ngờ liệu trí thông minh của hoàng đế có bị rơi mất đâu không.
Trong Di Cung Hiên, ngoài năm gian phòng nhỏ, sân lại khá rộng, có thể làm sân chơi cầu lông. Đứng trong sân, ngắm nhìn mái ngói cong vút, phòng ốc lộng lẫy, so với Y Lan Hiên quả thực một trời một vực, Tự Cẩm xúc động muốn khóc.
Mùa đông không sợ lạnh, cả dãy cửa sổ lớn hướng ra sân đón nắng, vô cùng thoáng đãng.
Thật có cảm giác như kẻ bần nông bỗng chốc thành địa chủ.
Quản Trường An nhìn Tô tiểu chủ xúc động đến nghẹn lời, trong lòng khinh thường. Đúng là tầm mắt hẹp hòi, chưa thấy qua thế sự. Dù vậy, việc phải làm thì vẫn làm cho chu đáo. Những suy nghĩ trong lòng hắn tuyệt đối không lộ ra mặt, bước đến trước Tô tiểu chủ cười nói: “Tiểu chủ, xin tiếp chỉ.”