Truyện Canh 3
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
Đăng nhập Đăng ký
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
  • TRUYỆN TRANH
    • Manhua
    • Manhwa
    • Manga
  • TRUYỆN CHỮ
  • TRUYỆN MỚI
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 10

  1. Trang chủ
  2. Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây
  3. Chương 10
Trước
Sau

Ở ký túc xá, Tô Vận Cẩm cũng không thoát khỏi những lời mỉa mai. Cô bạn cùng lớp Chu Tĩnh nhiều lần ám chỉ “tự tìm khổ” khi ngồi trước Trình Tranh, Mạnh Tuyết cũng bị Trình Tranh chê quá ồn mà bị đẩy lên trước, cô lại dại dột ngồi gần, nên ai nỡ thích.

Trước khi chọn chỗ, cô không biết Trình Tranh là ai, Mạnh Tuyết có gì tính toán. Nhưng cô không muốn giải thích trước Chu Tĩnh.

Chu Tĩnh, Tô Vận Cẩm, Mạc Úc Hoa đều đến từ các huyện, thị trấn. Lớp lý có số lượng nữ ít, tám bạn nữ, năm người từ tỉnh thành. Học sinh bản địa ít ở ký túc xá, nơi đây chỉ có các bạn trầm lặng, chăm học, không sôi nổi như các cô gái thành phố. Khi các cô gái thành phố bàn tán phim ảnh, idol, quần áo hay thể thao với nam sinh, họ chỉ lặng nghe, không chen vào. Tối đến, sau giờ tự học, chỉ về ký túc xá đơn sơ, quen thuộc duy nhất là ánh sáng từ đèn pin lúc nửa đêm hay sáng sớm để học.

Mạc Úc Hoa dường như chỉ quan tâm học tập, xem giải đề, ghi từ vựng như thở. Chu Tĩnh thì khác, cực nhiệt tình, tham gia mọi hoạt động, thích chen vào các cô gái thành phố nói chuyện, nhưng thường bị phớt lờ. Cô thích dựa vào Mạnh Tuyết, dù Mạnh Tuyết không mặn mà. Theo Chu Tĩnh, Trình Tranh quá xa tầm với, Mạnh Tuyết còn thân với cậu ta, sao đến lượt Tô Vận Cẩm?

Tô Vận Cẩm cố hiểu sự háo hức muốn gần gũi các bạn năng động của Chu Tĩnh, nhưng không chịu nổi thái độ “chó giữ nhà” đó. Chưa kể Trình Tranh trong mắt cô chẳng có gì đặc biệt. Cô đề nghị đổi chỗ, không ai quan tâm. Chỗ đó là tài sản chung, không ai ghi tên, thầy bảo tự chọn, ai muốn ngồi thì ngồi, cô cũng vậy. Trình Tranh không có quyền, Mạnh Tuyết cũng chẳng liên quan.

Cô trông hiền lành, nội tâm yếu ớt, nhưng rất kiên cường. Cô nhẫn nhịn, Trình Tranh lại lấn tới, thêm Chu Tĩnh khuấy, càng khiến cô bùng tính bướng bỉnh. Trình Tranh có quyền áp đảo cô sao? Cô quyết không sợ, dù ngồi như trên đống lửa, cũng quyết giữ chỗ.

Trước giờ tự học, ti vi trong lớp theo thông lệ thường phát Bản tin Thời sự, nhưng hôm nay vài cậu nam sinh lén chuyển sang phát trận bóng đá trực tiếp. Khi Tô Vận Cẩm tiến đến chỗ ngồi, Mạnh Tuyết đang ngồi trên ghế của cô nói chuyện với Trình Tranh .

“Ôi trời, quả vừa rồi rõ ràng là vào rồi mà, trọng tài sao vậy!” Mạnh Tuyết nhíu mày, tỏ vẻ không phục.

Trình Tranh  thờ ơ: “Cậu có biết thế nào là việt vị không?”

“Cậu cũng chẳng nói tôi biết mà.” Mạnh Tuyết vừa nhìn thấy Tô Vận Cẩm, bẽn lẽn đứng dậy đi sang chỗ khác.

Tô Vận Cẩm chẳng hứng thú với bóng đá, ngồi xuống yên lặng làm bài hóa học. Sắp tới là kiểm tra giữa kỳ học kỳ 1 lớp 12, hóa học vốn là khuyết điểm của cô, việc quan trọng nhất lúc này là nâng điểm, để ba đang bệnh của cô phần nào yên lòng. Nếu điểm vẫn lẹt đẹt, coi như không còn cơ hội nữa.

Quạt trần trong lớp quay lạch cạch, cô cố gắng tập trung: thầy giảng gì, ghi chú ra sao nhỉ? Nhớ mơ hồ, nhưng cứ như là lạc lõng, dù nghĩ mấy lần, phương trình hóa học trước mắt vẫn chưa thể viết xong. Ti vi đang chiếu trận bóng căng thẳng, tiếng reo hò xung quanh vang lên, đầu cô như nổ tung, chút ít suy nghĩ hóa học cũng bay mất. Cô ném bút mạnh vào hộp bút, dựa người ra sau, thở dài như muốn sụp đổ. Lúc này cô nhận ra, nhất thời nóng nảy thật ngu ngốc, bản thân chẳng có năng khiếu khoa học.

“Cậu bị làm sao vậy, nhẹ tay chút không chết đâu!”

Giọng bất mãn từ phía sau vang lên. Tô Vận Cẩm suýt quên phía sau vẫn còn một quả bom nổ chậm.

Trình Tranh  là kiểu “chỉ quan cho phép đốt lửa, dân không được đốt đèn”: tự cậu ta thoải mái chọc lưng cô, đá chân dưới ghế, lúc nào cũng lôi kéo đám bạn xung quanh xì xào, nhưng chẳng bao giờ thấy phiền, còn cô chỉ cần sơ ý là bị cậu ta công kích. Cô lý lẽ, cậu ta bảo làm ồn ảnh hưởng học, không đáp lại thì bị cười như câm.

Tô Vận Cẩm chẳng muốn phí thời gian tranh cãi, nhỏ giọng xin lỗi, coi như là do cô làm phiền.

Nhưng Trình Tranh  không chịu dừng. Lợi dụng chiều cao, cậu ta cúi người nhìn bài hóa học của cô, vẻ như vừa hiểu ra: “Hóa ra là làm bài không ra, tưởng gì ghê lắm đây.”

Cậu ta lấy cuốn sổ nháp của cô khi cô không để ý, cầm lên ngắm một lát rồi cười: “Cái này cũng không biết, chắc là trêu đùa tôi đấy à!”

“Trả lại!” Tô Vận Cẩm vừa xấu hổ vừa tức giận, với tay muốn lấy lại, Trình Tranh  lách sang sau, vẫn cười nhạo: “Này, não cậu để làm gì? Chắc bên trong toàn rơm. Cái này còn không biết, chọn khoa tự nhiên làm gì? Về nhà chăn bò còn hợp hơn!”

Cô cảm giác như bị chọc đúng chỗ đau nhất, mặt đỏ lên, trừng mắt nhìn cậu ta. Trình Tranh  không sợ, dường như đã quyết tâm, không trêu cô một lần thì thôi. Ngay lập tức, như phát hiện ra châu báu mới, cậu ta cúi sát cuốn sổ nháp đọc: “‘Biết xấu hổ rồi hăng hái’… nghĩa gì, phương châm à? Cậu thấy xấu hổ, nhưng đâu thấy hăng hái đâu.”

Nếu cô đủ “dũng cảm”, điều đầu tiên cô muốn làm là vừa đứng giữa lớp, tát một cái vào mặt cậu ta, rồi nhìn cậu ta tự coi mình là người thanh cao tan tành trước mắt cô. Cô nắm chặt tay sau lưng, Trình Tranh  vẫn thản nhiên, nửa cười nửa giễu, như thách: “Thử đi, dám sao?”

Cậu đoán đúng, cô không dám làm gì. Tô Vận Cẩm không yếu đuối, nhưng không muốn gây chuyện, chỉ còn cách bắt bản thân hít sâu, đếm đến bảy, mắt dần ươn ướt.

Lúc này Chu Tử Dực đi tới, đặt cặp xuống, trêu trọc Trình Tranh : “Cậu làm gì vậy? Lại làm ‘Tiểu Phương’ của chúng ta khóc à?”

“Cậu khóc à?” Trình Tranh  cúi người, chăm chú nhìn Tô Vận Cẩm, như thể việc cô có khóc hay không quan trọng với cậu ta. Cậu ta tìm hình ảnh mình trong mắt cô đang kìm nén nước mắt.

Tô Vận Cẩm nhắc bản thân không để tâm, càng bộc lộ, cậu ta càng vui. Vũ khí tốt nhất với loại người này là phớt lờ. Cậu ta càng khiêu khích, cô càng không đáp lại, đúng kiểu “thấy chuyện lạ không sợ, sự lạ tự tan”.

Cô cố giữ giọng không run: “Tớ sẽ không khóc vì người như cậu.”

“Vậy cậu khóc vì gì? Không đậu kỳ thi à? Nói cho, cách làm sai, đầu đập bàn cũng vô dụng. Tớ thấy cậu không chỉ não thiếu, mà miệng cũng câm. Không biết thì không biết, sao không hỏi?”

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 10

5 1 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Truyện Liên Quan

63269dca2b4ec735e37fd734c9934e4ea38f7ea3_460_589_77299
Ada và Eyva
Lỡ “Thả Tim” Ảnh Cơ Bụng Của Bạn Trai Cũ Là Người Nổi Tiếng
Lỡ “Thả Tim” Ảnh Cơ Bụng Của Bạn Trai Cũ Là Người Nổi Tiếng
2025-09-27-09-00-36-1759006836126
Take back
image-1-1
[18+] Khi Tình Yêu Không Tồn Tại
[21+] Cậu Đàn Em Hỗn Xược Và Lạnh Lùng Onda Giờ Lại Thành Đứa Siêu Nhõng Nhẽo???
[21+] Cậu Đàn Em Hỗn Xược Và Lạnh Lùng Onda Giờ Lại Thành Đứa Siêu Nhõng Nhẽo???
Bìa Trọng sinh, tôi gả cho kẻ thù không đội trời chung của tra nam
Trọng Sinh, Tôi Gả Cho Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Của Tra Nam
Tags:
Gương vỡ lại lành, Hiện Đại, Ngôn Tình, Ngược Tâm, Yêu thầm
soi kết quả xổ số | truyện tini | xoilac trực tiếp bóng đá | Trực tiếp bóng đá socolive | Xoilac | socolive | luongsontv | xoilac | xoilac | Vn88 | game bài đổi thưởng | xocdia88 | kèo nhà cái | cakhiatv | cakhia tv | xoso66 | vip66 | FUN88 | xoilac | 789club | xoilac trực tiếp bóng đá | Pkwin | Vn88 | 90phut | Fun88 | Fun88 |
  • TRANG CHỦ
  • LIÊN HỆ

@ Truyện Canh 3 - Bảo Lưu Mọi Quyền. TruyenCanh3.com – Website chia sẻ truyện tranh nhà làm, cam kết nói KHÔNG với leech nội dung. Mọi hình ảnh và thông tin đều được sưu tầm từ Internet với mục đích phi thương mại hoặc có phí sử dụng. Chúng tôi không sở hữu bản quyền và không chịu trách nhiệm về nội dung trên trang. Nếu có vấn đề liên quan đến quyền lợi, vui lòng liên hệ để được xem xét và gỡ bỏ.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiTruyện Canh 3

wpDiscuz