Chương 8
Ta chắc chắn không thể ở lại được lâu, may mà những ngày qua những gì Kỷ Diên Xuyên tặng, ta đều lặng lẽ tích góp lại.
Ra ngoài mang đi cầm, hẳn có thể đổi được không ít bạc.
Đến lần thứ ba ta trốn không đến thư phòng của Kỷ Diên Xuyên, thì bị Lăng Di bắt trở về.
“Việc học kỵ nhất là ba ngày đánh cá, hai ngày phơi lưới.”
Kỷ Diên Xuyên lạnh giọng nói. Trừ việc ta trốn học ra, hắn chưa từng dùng giọng điệu ấy với ta.
“Nhị công tử, ta thấy ta đã học đủ rồi.”
“Học vấn không có giới hạn, muội mới chỉ bắt đầu mà thôi.”
“Những ngày trước ta đã cho A Đệ của muội đi dự võ thí. A Vân, muội nên vì tương lai của chính mình mà suy nghĩ, chứ đừng chỉ một mực lo cho người khác.”
Ta lại ngoan ngoãn theo sau Kỷ Diên Xuyên học hành trở lại.
Chỉ là bệnh của Kỷ Diên Xuyên ngày càng sợ lạnh. Ta nghĩ ngợi, tự mình chặt ít củi để sắc thuốc cho hắn, xem như báo đáp ân tình chỉ dạy.
Tết đến, Kỷ Diên Xuyên hiếm hoi cho phép ta ra ngoài xem hội đèn.
Bên ngoài náo nhiệt vô cùng, nhưng vì thân thể không tiện, Kỷ Diên Xuyên không thể xuất môn. Ta cố ý thả một ngọn đăng dài để cầu chúc Kỷ Diên Xuyên sớm bình an, rồi lại mua một chiếc đèn thỏ mang về tặng hắn.
Kỷ Diên Xuyên vô cùng thích chiếc đèn thỏ đó, còn tự tay làm hai chiếc lồng đèn đỏ, bảo Lăng Di treo trước cửa phòng ngủ.
Tuyết ngoài trời rơi dày đặc. Ta ngoái đầu nhìn Kỷ Diên Xuyên.
“Chúc mừng năm mới!”