Chương 7
Bình thường, Kỷ Diên Xuyên cũng chẳng ra khỏi phủ, nên ta cũng không được bước chân ra ngoài.
Ta nhìn hắn mỗi ngày dưỡng hoa nuôi cá, nhàn tản đến lạ.
Còn ta thì buồn sắp mốc meo, bèn kéo kéo tay áo hắn.
“Nhị công tử, ta muốn ra ngoài xem A đệ một chút.”
Kỷ Diên Xuyên lắc đầu, nghiêm túc giải thích:
“Tạm thời chưa được, ta sẽ âm thầm phái người chăm sóc A đệ của nàng.”
Haiz… tuy ăn ngon mặc đẹp, ở cũng thoải mái, nhưng buồn quá trời. Không bằng lúc ta còn ở thôn Hạnh Hoa.
Không hiểu nổi mấy tiểu thư kia sao cứ nhất quyết muốn gả vào đây.
Một ngày nọ, ta đang ngồi dưới đất dùng cành cây vẽ chữ.
Kỷ Diên Xuyên đi ngang qua, nhìn nét chữ của ta thì lo lắng vô cùng, bèn tự mình đề nghị dạy ta đọc chữ viết chữ.
Lâu dần, ta càng nhìn hắn càng thấy chán.
Khác gì thưa thầy ở trường học đâu chứ?
“Học cho nghiêm túc, sau này có lợi cho nàng.”
…
“Ta cãi nhau cũng không cần mấy cái này! Bứt cỏ bắt châu chấu lại càng chẳng dùng đến!” Ta phản bác thật to.
Hôm ấy Kỷ phủ có khách đến, với thân phận thiếu phu nhân, ta phải theo ra tiếp đãi.
Bận rộn nửa ngày, ta mới nhớ — mỗi buổi chiều đều phải đến chỗ Kỷ Diên Xuyên học chữ, không thì khỏi có cơm ăn.
Trên đường đi, ta gặp Kỷ đại công tử, Kỷ Diễn.
“Đệ muội, muội đi đâu thế?”
“Nhị đệ đúng là… cưới cái đứa con nít như vậy, không biết tiểu thư họ Diệp đau lòng thế nào.”
Ta biết hắn đang châm chọc, nhưng ta không dám đắc tội, chỉ đành cúi đầu chuồn về viện.
Từ xa đã trông thấy một cô nương đang khóc, nắm chặt lấy tay Kỷ Diên Xuyên.
Nàng khóc đến thương tâm muốn chết.
“Diên Xuyên, chàng rõ ràng biết tâm ý của ta… vì sao?”
Cô nương ấy nắm lấy tay hắn chất vấn.
Kỷ Diên Xuyên hất tay nàng ra, lùi lại vài bước:
“Xin Diệp cô nương tự trọng, ta đã có thê thất.”
“Cái con nhóc ấy? Diên Xuyên, chàng giờ ngay cả lời này cũng lấy ra lạnh nhạt với ta sao?”
Phần phía sau ta nghe không rõ nữa. Ta quay về phòng mình, lặng lẽ khóa cửa lại.
Người ta thì lang tài nữ mạo, xứng đôi vừa lứa.
Còn ta… ra ngoài người khác nhìn vào còn tưởng Kỷ Diên Xuyên là ca ca ta.
Hơn nữa, nhà họ Diệp và nhà họ Kỷ mới thực sự môn đăng hộ đối.