Chương 4
Tân phòng ngay sát vách có một gian phòng đặt một cỗ quan tài lạnh lẽo.
Ta ngẩng đầu nhìn đôi chữ hỷ đỏ chói dán trên tường, trong lòng không kìm được mà run lên từng hồi.
“Phu nhân, nhị công tử đang ở bên trong. Chúng nô tỳ xin cáo lui.”
Hỉ bà nói xong liền lui xuống. Không náo động phòng, không tiệc rượu—tựa như trong mắt mọi người, nhị công tử đêm nay e rằng khó qua khỏi.
Ta hít sâu mấy hơi, miệng không ngừng lẩm bẩm:
“Bồ Tát phù hộ… phù hộ…”
Đẩy cửa bước vào, trong phòng chỉ có hai ngọn hồng đăng đang chậm rãi cháy, dưới ánh nến đặt sẵn song bôi giao bôi.
(song bôi giao bôi : hai chén rượu của tân lang và tân nương đan chéo tay nhau mà uống)
Dù trên đầu ta có đội khăn hỷ, nhưng lúc từ ngoài đi vào ta đều vén lên cả đường.
Vội vã phủ xuống, tầm mắt liền mịt mờ, bước chân cũng khó dò.
Có lẽ vì ta chần chừ quá lâu.
“Bên ngoài lạnh, vẫn nên vào trong thì hơn.”
Một giọng nói quen thuộc vang lên—nhưng suy yếu đến mức đứt đoạn, tựa hơi thở đã cạn tới cuối đường.
Tiếng bước chân chậm rãi tới gần, cuối cùng dừng ngay trước mặt ta.
Bàn tay lạnh như băng nắm lấy tay ta, bao trọn trong lòng bàn tay hắn.
Hắn dẫn ta từng bước đến cạnh bàn. Giữa không gian tĩnh lặng, ta nghe thấy tiếng động rất nhỏ—
Ngay sau đó, khăn hỷ được hắn vén lên, ánh nến lay động, bóng đỏ phủ lên gương mặt ta.
Đập vào đáy mắt ta là một thiếu niên tuấn tú đến mức khiến người ta quên thở.
Ta trợn to mắt, kinh ngạc thốt lên:
“Nhị công tử?”