Chương 2
“Khiến muội sợ hãi là do ta, vậy người phải xin lỗi cũng nên là ta mới đúng. Muội cớ sao lại xin lỗi?”
Lúc ấy ta mới dám ngẩng đầu nhìn lên—là một thiếu niên chừng mươi lăm mươi sáu tuổi, da dẻ trắng nõn đến mức tựa hồ thịt tuyết sinh hương.
(thịt tuyết sinh hương: làn da trắng như tuyết, tự nhiên toát ra mùi thơm)
Phu xe bên cạnh tiến lại khom người thưa:
“Nhị công tử, xin người chớ ra ngoài. Ngoài này gió lớn, lỡ nhiễm phong hàn, phu nhân lại phải lo nghĩ.”
“Lăng Di, ngươi dọa tiểu cô nương người ta như thế, không định nói lời xin lỗi sao?”
Kẻ được gọi là Lăng Di chỉ thờ ơ liếc ta một cái, đáp nhạt:
“Chẳng qua chỉ là một tiểu cô nương tầm thường, sao có thể sánh với thân phận của nhị công tử?”
Nhị công tử cúi mắt nhìn mấy con châu chấu cỏ trong tay ta, khí thế hào sảng:
“Mấy thứ này… ta đều mua hết.”
Ta ước lượng túi tiền kia—ít nhất cũng phải năm lượng bạc.
Về tới nhà, phụ thân mặt mày tức giận, trừng ta một cái:
“Gái tơ không lo giữ lễ, ngày ngày chạy rông ngoài đường, mai sau còn mong gì tìm được lang quân?”
Tam ca cũng liếc ta, ánh mắt đầy khinh thường. Từ khi huynh ấy đỗ tú tài, trong nhà này chỉ có huynh ấy và chữ nghĩa của huynh ấy mới đáng giá.
“A tỷ là vì gia đình mà ra ngoài kiếm tiền, sao cha lại bảo là rong chơi?”
A Đệ lên tiếng thay ta, kết quả đương nhiên bị cha quát cho một trận.
“Thằng ranh con, còn dám cãi cha! Học hành chẳng nên thân, mai kia lớn lên vẫn phải lăn lộn kiếm bạc phụng dưỡng tam ca mày đọc sách. Ta còn trông chờ nó uy danh nhà họ Triệu đây!”
A Đệ tuy dốt sách vở, nhưng quyền cước thì nhất làng. Cả Tiểu Hổ Tử cũng không phải đối thủ của nó.
Ta đến lò rèn hỏi thăm—rèn một thanh kiếm tốt phải tốn hơn mười lượng bạc.
Liên tiếp mấy tháng trời bán châu chấu cỏ, cuối cùng ta cũng gom đủ ngân lượng để đưa cho lò rèn.
Tam ca bảo tiên sinh trong học đường ưa thư họa, thế là mẫu thân đem vật hồi môn duy nhất của mình đi cầm cố.
Đến ngày ta đến lấy kiếm, nghe tin nhị công tử nhà họ Kỷ bệnh nặng, tựa hồ đã khó lòng qua khỏi.
Ông chủ lò rèn thở dài cảm khái:
“Nhị công tử Kỷ gia, nề nếp phú quý thì không ai bì kịp… chỉ tiếc mệnh số bạc bẽo.”