Chương 11
Kỷ Diên Xuyên luôn để ý vết thương ở chân, luôn giấu giấu giếm giếm không cho ta nhìn.
Cái tính cố chấp ấy giống y như A Đệ của ta.
Mà A Đệ thì cũng vì gãy xương mà nằm liệt giường suốt ba tháng.
“Nhị công tử, đừng động.”
Ta giữ chặt hắn, cẩn thận vén ống quần lên. Một vết sẹo nâu sậm ngoằn ngoèo trải dọc, nhìn màu sắc thì hẳn đã tồn tại nhiều năm.
Kỷ Diên Xuyên quay đầu đi, không nhìn ta, nghiêm túc giải thích:
“Là hồi nhỏ để lại, nàng đừng bận lòng.”
(đoạn này nữ chính lớn rồi lên đổi xưng hô chút.)
“Ta bận lòng làm gì?”
“Nhìn qua là biết bị người ta cố ý gây ra. Lúc nhỏ chắc chàng cũng chẳng sống dễ dàng.”
Hơi thở nóng rực của hắn phả lên trán ta, lúc ấy ta mới giật mình nhận ra… khoảng cách của cả hai đã quá gần.
Trước kia ta chỉ xem Kỷ Diên Xuyên như ca ca, nhưng giờ hắn đã chẳng còn nét non nớt của thiếu niên; nhìn thế nào cũng là một nam nhân đã qua lễ đội mũ.
Kỷ Diên Xuyên bất chợt ôm lấy ta, nói:
“Nàng không chê, vậy ta cũng chẳng cần để ý nữa.”
Ta: “?”
Hắn lại khẽ cười:
“Có vẻ Kỷ Diễn sắp ngồi không yên rồi.”
Ta luôn nghe nói hoàng thất vô tình vô nghĩa, không ngờ đến nhà thương hộ như họ Kỷ cũng có thể vì lợi ích mà đấu đến sống chết.
Về phủ, ta lại gặp một nam nhân khác.
Ta với hắn mắt to trừng mắt nhỏ một hồi lâu. Cuối cùng hắn ho khan hai tiếng:
“Chắc hẳn cô nương chính là phu nhân mà Diên Xuyên thường nhắc tới?”
Kỷ Diên Xuyên lúc nào thường nhắc tới ta? Chúng ta ngày nào cũng gặp nhau cơ mà. Càng nghe ta càng thấy người này có vấn đề.
Hắn mặc một thân toàn đen, lại không đi cổng chính.
Chẳng lẽ…
Trộm?!
Ta xách ngay cây chổi ở góc tường, chỉ thẳng vào hắn, giả vờ khí thế nói:
“Tiểu tặc phương nào, còn không mau rời khỏi đây! Ta chẳng có gì đáng lấy cả. Nếu muốn trộm thì ta khuyên ngươi sang viện của Kỷ Diễn, nhiều bảo vật lắm!”
Nam nhân kia bật cười mấy tiếng:
“Thú vị thật. Vậy hôm khác ta lại đến.”
Nói rồi hắn nhảy một cái, lật mình qua tường mà đi mất.