Chương 10
Trong đám khách đến dự yến, cô nương họ Diệp cũng tới.
Vừa nhìn thấy Kỷ Diên Xuyên, cái tật hễ gặp hắn liền òa khóc của nàng lại tái phát, quả thật chẳng sửa được.
Diệp cô nương liếc nhìn chúng ta, giọng buồn thảm:
“Giờ tiểu phu nhân đã lớn lên duyên dáng thế này, đâu như ta… đã là đóa hoa tàn.”
Ta thuận miệng đáp:
“Ta thấy cô vẫn còn trẻ mà.”
Không ngờ nàng lại khóc càng to hơn. Người lớn từng này rồi, sao mà thích khóc thế không biết!
Kỷ Diên Xuyên nghe ta nói vậy thì bật cười.
Kỷ lão gia tuổi tác đã cao, chuyện trong nhà cũng dần giao lại cho hai người con trai.
Ta cứ tưởng Kỷ Diên Xuyên chẳng qua nổi mùa đông năm ấy, ai ngờ hắn lại sống khỏe đến bây giờ.
Người khó chịu nhất chính là Kỷ Diễn — gia nghiệp đến tay rồi lại phải chia một nửa cho Kỷ Diên Xuyên.
Còn ta tất nhiên là theo Kỷ Diên Xuyên mà cùng hưởng phúc; hắn có tiền ta mới có tiền.
Nhưng dạo gần đây ta luôn cảm thấy hắn có vẻ kỳ lạ.
Ba bữa mỗi ngày hầu hết đều do hắn chuẩn bị; hễ món gì hợp làm bữa ăn là đều xuất hiện trên bàn.
Hắn còn phá lệ tặng ta một quyển Ngũ Hiệp Truyện.
Trước kia ta đọc truyện còn bị hắn mắng nửa ngày “không làm việc đứng đắn”, thế nên ta đã lén mời đại sư tới làm pháp xem có đổi được tính hắn hay không.
Hôm đó chúng ta ra ngoài du ngoạn, con ngựa bỗng hoảng sợ lao đi điên cuồng.
Đến khi Kỷ Diên Xuyên khống chế được nó, chúng ta đã bị đưa tới nơi rất xa khỏi thành.
May mà ta quen thuộc khu vực này, chẳng bao lâu đã tìm được một hang động.
Một mùi máu tanh đậm đặc lan trong không khí.
Lúc ấy ta mới phát hiện… chân Kỷ Diên Xuyên đã bị thương.