Chương 1
Ta sống ở thôn Hạnh Hoa.
Trên ta có ba huynh, hai tỷ; dưới còn một tiểu đệ.
Đại huynh và nhị huynh không hợp đường đọc sách, sớm đã ra riêng làm ăn. Hai tỷ tỷ cũng lần lượt xuất giá.
Chỉ có tam huynh thi đỗ tú tài, làm rạng danh cả nhà.
Hôm ấy, mẫu thân hiếm hoi xào thêm một quả trứng.
Dĩ nhiên, ta và tiểu đệ chỉ được ăn vụn trứng, còn quả nguyên vẹn là phần tam huynh.
Tam huynh sắp vào kinh dự thi Hương, trong nhà lại chẳng còn đồng bạc dư.
Tối hôm đó, nhân lúc cha mẹ đã ngủ say, ta lén lấy lọ cao lê mua được đưa cho em trai ăn.
“A tỷ! Tỷ lấy đâu ra bạc mà mua vậy?”
Ta đưa tay ra hiệu bảo nó im lặng, khe khẽ nói:
“Chiều nay tỷ làm mấy con châu chấu cỏ. Lũ trẻ trong thành thích lắm.”
Đợi nó ăn xong, ta còn dúi cả phần của mình cho nó.
“A tỷ, tỷ không ăn sao?”
Nó lắc đầu, muốn trả lại cho ta, nhưng ta đẩy về.
“A tỷ ăn rồi, chiều nay ăn rồi.”
Sáng hôm sau, sau khi cho heo ăn, ta lại lén lút chạy vào thành.
Mấy cọng cỏ mà đổi được bạc, đúng là chuyện làm ăn quá lời.
Thế nhưng hôm nay phố xá vắng hoe, lũ trẻ cũng chẳng biết biến đi đâu. Ta đành ôm mấy con châu chấu cỏ lang thang khắp nơi.
Bỗng phía trước vang lên tiếng vó ngựa dồn dập, theo sau là tiếng quát lớn:
“Đứa nhỏ từ đâu ra, tránh ra mau!”
Phu ngựa vung roi dài. Ta hoảng quá ngã ngồi xuống đất, châu chấu cỏ cũng rơi nát hết.
Đang xót đứt ruột vì công sức cả buổi chiều, ta chợt thấy một nam tử thong thả bước đến.
Trời nắng chang chang, vậy mà hắn khoác áo choàng dày, phong thái rõ là công tử nhà giàu. Dung mạo hắn lại tuấn tú đến mức khiến người ta không dám nhìn lâu.
Bà lão trong thôn từng dặn, người có tiền tuyệt đối không thể đắc tội.
Ta vội quỳ sụp xuống, lắp bắp:
“Đại nhân thứ tội! Tiểu nhân không cố ý! Xin người tha cho tiểu nhân, lần sau ta không dám nữa!”
Một tiếng cười khẽ vang lên—nhẹ như dòng suối tan chảy trên tuyết núi, mềm như cơn gió đầu xuân lướt qua cành liễu.