Chương 2
Dưới ánh đèn vàng hắt từ chiếc đèn đường cuối ngõ, thi thể Phó Vĩ nằm co quắp như một con bướm đêm bị vò nát. Phương Thanh đứng lặng nhìn tấm ảnh thẻ trên căn cước – một chàng trai trẻ với nụ cười hiền lành, hoàn toàn đối lập với cảnh tượng máu me trước mắt.
“Phó Vĩ, 25 tuổi, khách du lịch từ Bắc Kinh.” Một cảnh sát trẻ báo cáo, giọng hơi run.
Phương Thanh khẽ thở dài, cúi xuống kéo tấm vải trắng phủ lên thi thể. Đúng lúc anh chuẩn bị nộp đơn xin chuyển công tác thì vụ án này ập đến. Nhưng đôi mắt sắc bén của vị đội trưởng hình sự vẫn không bỏ sót một chi tiết nào.
“Kết luận ban đầu?” anh hỏi.
“Nạn nhân bị đâm hơn 40 nhát, chủ yếu tập trung ở ngực và bụng. Vết thương chí mạng là do động mạch chủ bị cắt đứt. Ngoài ra, cổ tay có vết bầm do bị khống chế.”
Phương Thanh châm thuốc, hít một hơi dài. Ánh mắt anh lướt qua đám đông tò mò đứng sau dải băng cảnh sát. Rất có thể hung thủ đang lẫn trong đó, thưởng thức thành quả của hắn.
Hiện trường vụ án là một con hẻm nhỏ thông ra phía sau khách sạn. Trận mưa đêm qua đã rửa trôi hầu hết dấu vết, nhưng vẫn không thể xóa hết những vệt máu loang lổ trên tường. Phương Thanh hình dung ra khung cảnh: khoảng 1-2 giờ sáng, Phó Vĩ bước vào hẻm tối và bị tấn công bất ngờ. Hai bên vật lộn, nhưng rõ ràng nạn nhân không phải đối thủ của kẻ sát nhân.
“Tập hợp tất cả camera an ninh trong bán kính 500 mét,” Phương Thanh ra lệnh. “Một kẻ toàn thân dính máu không thể biến mất khỏi khu vực đông đúc này.”
Áp lực từ cấp trên đè nặng lên vai Phương Thanh. Anh có một tuần để phá án.
Cuộc điều tra về Phó Vĩ dần hé lộ nhiều mảnh ghép đời tư. Xuất thân từ một gia đình nghèo ở Cam Túc, chàng trai trẻ đã vươn lên bằng chính năng lực của mình. Tốt nghiệp đại học danh tiếng, có công việc ổn định ở Bắc Kinh. Nhưng đằng sau vẻ ngoài thành công ấy là một con người khác.
“Đại Vĩ tính tình ôn hòa, nhưng hơi… đào hoa,” một người bạn cùng phòng cũ chia sẻ. “Cậu ấy thích làm quen với phụ nữ đẹp, từ những cô gái ngoan hiền đến… gái bán hoa.”
Một cô gái làng chơi địa phương được mời về đồn làm chứng: “Anh ta thuê tôi làm hướng dẫn viên du lịch. Tính tình thì hào phóng, nhưng lúc tính tiền lại kì kèo từng đồng.”
Thậm chí cả nhân viên lễ tân xinh đẹp tại khách sạn Diêu Gia cũng thừa nhận Phó Vĩ từng tán tỉnh cô.
Nhưng tất cả những manh mối này đều dẫn đến ngõ cụt. Không ai có động cơ rõ ràng để sát hại chàng trai trẻ với vẻ ngoài dễ mến ấy.
Đêm khuya, Phương Thanh ngồi lại văn phòng một mình, xem lại những đoạn băng giám sát. Màn hình hiển thị hình ảnh mờ ảo của một bóng đen lướt qua cuối phố, nhưng không thể phân biệt rõ đặc điểm.
“Đội trưởng,” một đồng nghiệp bước vào, giọng trầm xuống, “có phải chúng ta đang đối mặt với một kẻ… bệnh hoạn?”
Phương Thanh im lặng. Hơn 40 nhát đâm. Sự tàn bạo đó vượt xa một vụ giết người thông thường. Đây không phải là hành động của một kẻ giận dữ, mà là sự trừng phạt, là sự thỏa mãn một nhu cầu bệnh hoạn nào đó.
Anh nhìn ra cửa sổ, nơi thành phố cổ đang chìm trong bóng tối. Ở đâu đó trong màn đêm, một kẻ sát nhân đang ẩn nấp, có lẽ đang lên kế hoạch cho vụ tiếp theo. Và Phương Thanh biết rằng, cuộc chạy đua với tử thần chỉ vừa mới bắt đầu.