Chương 1
Chương 1
Tạ Bạch Lộ tỉnh lại trong mơ màng. Nàng nhớ rõ đã nằm ở trên giường đi ngủ nhưng trước mắt nàng lúc này không phải trần nhà xám xịt của cái phòng cho thuê, thứ lọt vào mắt nàng chính là bầu trời vạn dặm không chút gợn mây, dưới thân còn có chút bùn đất, trong không khí truyền đến hương thơm cỏ xanh, còn có… mùi m- áu tanh nồng đậm.
Tạ Bạch Lộ ngẩn ngơ một lát, trong lúc nhất thời, nàng cho rằng bản thân còn đang nằm mơ.
Nhưng toàn bộ những thứ này đều quá chân thực.
Nàng khẽ cong cong ngón tay liền cảm nhận được độ thô ráp của bùn đất, mỗi lần hô hấp đều kéo theo cơn đau nhói ở ngực, trong miệng còn vương vị chua chát, tanh tươi như gỉ sắt.
Nàng chậm rãi ngồi dậy, không hề nương tình véo mạnh vào mu bàn tay mình một cái. Cơn đau nhói khiến nàng không khỏi rùng mình.
Nàng đã… xuyên không?
Tạ Bạch Lộ rất muốn biết rõ rốt cuộc vì sao mình lại rơi vào hoàn cảnh này, nhưng hiện tại thời gian địa điểm không cho phép. Sau khi ngồi dậy, nàng mới thực sự nhận ra, mùi m-áu tanh nồng đậm kia thực chất đến từ những thi thể nằm rải rác xung quanh. Nàng đang ngồi giữa một đống xác.
Đồng tử Tạ Bạch Lộ co rụt lại, toàn thân cơ bắp vì sợ hãi mà cứng đờ. Nàng chậm rãi cúi đầu, phát hiện bản thân đang mặc một bộ váy áo cổ trang màu xanh nhạt, đôi tay trắng nõn kia cũng không phải của nàng.
Nàng dường như là hồn xuyên, mà người nàng xuyên vào, nhiều khả năng đã chết giống như những thi thể xung quanh rồi. Vậy là, nàng mượn xác hoàn hồn.
Trong đầu Tạ Bạch Lộ không hề có bất cứ ký ức nào về thân thể này. Nàng không biết người này là ai, cũng không biết đây là bối cảnh gì, càng không biết nguyên chủ vì sao lại chết ở nơi đây.
Đúng lúc này, phía trước bỗng nhiên đổ xuống một bóng người. Nàng ngơ ngẩn nhìn lại, vì bị ánh mặt trời chiếu thẳng vào mắt nên không thể thấy rõ dung mạo đối phương, chỉ biết đó có lẽ là một người đàn ông thân hình cao lớn, mặc một bộ y phục đỏ chói mắt, trong tay buông thả nắm lấy một thanh trường kiếm sắc bén.
Bàn tay cầm kiếm của người đàn ông kia khẽ rung lên, trên thân kiếm liền có thứ gì đó văng ra tứ tung, trong đó một giọt máu tươi rơi trúng mặt Tạ Bạch Lộ. Phản ứng của nàng chậm hơn nửa nhịp, đưa tay quẹt một cái rồi đưa ra trước mắt xem thử. Máu đỏ sẫm dính trên đầu ngón tay nàng, mùi máu tanh nồng nặc lập tức xộc thẳng vào mũi. Lúc này nàng mới ý thức được, thứ vừa văng ra khi người đàn ông kia rung tay chính là máu còn dính trên thân kiếm.
Tạ Bạch Lộ giật mình, hoàn toàn tỉnh táo khỏi sự mơ màng như bị che phủ bởi một lớp sương mỏng.
Nguy hiểm! Người đàn ông này chắc chắn là kẻ đã tàn s-át đống th-i th-ể nằm la liệt dưới đất. Mà giờ đây, hắn thấy nàng còn sống nên đang tiến về phía nàng!
Có kiếm, có y phục cổ trang… đây là thế giới võ hiệp chăng? Không đúng, người này vừa mới bay xuống từ trên trời, rất có khả năng đây là thế giới tiên hiệp.
Trong khoảnh khắc đó, Tạ Bạch Lộ vô cùng hối hận vì sao vừa rồi lại không thể nằm im giả chết. Nhưng khi ấy nàng vừa mới tỉnh lại, lại không rõ chuyện gì đang xảy ra, làm sao có thể đoán được chỉ cần cử động một chút thôi là sẽ gặp nguy hiểm đến tính mạng? Huống hồ, ai mà biết được kẻ trước mắt có ra tay bổ nhát kiếm cuối cùng để xác nhận tất cả mọi người đã chết hẳn chưa?
Tạ Bạch Lộ ngưng suy nghĩ miên man, đầu óc nhanh chóng vận động, cố tìm lấy một tia hy vọng sống sót.
Người đàn ông bình thản nhìn Tạ Bạch Lộ, dường như đang phân biệt điều gì đó. Ngay sau đó, hắn khẽ cười nói: “Cứ tưởng nhớ lầm, nhưng quả thật lúc trước ngươi đã bị ta giết.”
Tạ Bạch Lộ: “….!”
Vừa lúc một áng mây trắng che khuất ánh mặt trời trên đỉnh đầu, nàng cuối cùng cũng nhìn rõ dung mạo người đàn ông trước mắt.
Hắn trông cực kỳ trẻ tuổi, lại vô cùng tuấn tú. Đôi mắt đen dài hẹp sắc lạnh, hàng lông mày ngang tàng khẽ nhếch lên toát ra vẻ hờ hữn. Nhưng oái oăm thay, điều hắn đang bàn luận lúc này lại là chuyện “giết người” chứ không phải “thời tiết”, sự thờ ơ lạnh nhạt ấy bỗng trở thành nỗi tàn khốc khiến người ta phải run sợ.
Người đàn ông khẽ động cổ tay, thanh trường kiếm theo động tác của hắn mà rung lên nhè nhẹ. Hắn cười một cách đầy hứng thú: “Là có thứ gì giúp cải tử hoàn sinh hay là pháp bảo giả chết sao? Thật thú vị, cho ta xem lại một lần nữa được không?”
Tạ Bạch Lộ kinh hãi, cuống quýt kêu lên: “Khoan đã… Không phải, ta không có pháp bảo!”
Pháp bảo gì đó… Xem ra nơi này là thế giới Tiên hiệp tu chân đầy rẫy nguy hiểm. Kẻ trước mắt thấy nàng đã chết rồi lại sống, còn muốn giết nàng thêm lần nữa!
Người đàn ông kia chẳng màng lời Tạ Bạch Lộ nói, vừa động cổ tay là muốn ra tay gi-ết người’.
Tạ Bạch Lộ vội vàng hô lên: “Thật sự không phải pháp bảo! Là ta… đoạt xá!”
Nghe thấy hai chữ “đoạt xá”, người đàn ông nhướng mày, động tác cũng ngừng lại.
Thấy mình đã giành được một tia hy vọng sống, Tạ Bạch Lộ vội vàng nói: “Tiền bối, ta vừa mới nhập vào thân thể này, ta không hề quen biết chủ nhân cũ của thân xác này, cũng không hề quen biết ngài. Ngài buông tha ta thì chẳng cần lo lắng ta sẽ tiết lộ bất cứ điều gì. Ta chỉ là một tiểu nhân vật không đáng để nói, ngài cứ thả ta đi. Ta xin bảo đảm sau này sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt ngài nữa!”