Chương 6
Nguyên cả một tuần! Cứ nghĩ tới dáng ngồi bẽ bàng của Mạnh Cận là tôi cười muốn vỡ bụng!
Một chiều tan học, tôi và Điền Miễu Miễu vừa đi vừa nhai snack, bỗng một bóng người chắn giữa đường.
Nhìn kỹ – ôi trời! Mạnh đại nam thần xuất hiện!
“Ái chà!” … Điền Miễu Miễu tay run, suýt đánh rơi bịch snack.
Tôi cũng đứng chưng, miếng khoai tây giòn treo lơ lửng giữa không trung.
Người ta lại tìm tới cửa nhà mình rồi!
“Mấy ngày nay, cô sung sướng lắm à, Lương Thù?” – Anh mở miệng, giọng trầm hẳn xuống.
Điền Miễu Miễu, cái bạn “tường thành plastic” của tôi, cầm bịch snack giả vờ nghiên cứu cái tổ chim trên cây cong vẹo bên đường.
Nhưng tôi không được phép tỏ ra sợ! Thua người chứ không thua sĩ diện!
Hơn nữa ai cho anh ta quyền tới đây dạy đời? Rõ ràng anh là người đã chửi tôi là “con lừa”, là “não heo”!
Tôi nhét nốt miếng snack đang treo vào miệng, nhai mạnh hai cái, tay khoanh eo, cằm ngẩng:
“Hả? Sung sướng cái gì? Tôi không hiểu anh nói gì cả! Mạnh đại nam thần, đứng chắn đường à? Chưa nghe câu ‘chó ngoan không chắn lối’ à?”
Mạnh Cận chau mày, không chịu bước qua mà tiến lại một bước. Người anh vốn cao, bước tới khiến cái bóng phủ lên tôi, áp lực như núi đè.
“Không hiểu?” – Anh hơi cúi, giọng càng ấm và thấp xuống – “Lương Thù, cô chơi đủ trò nhỉ? Trả thù tôi? Chỉ có mỗi cô thôi à?”
Anh dừng, mắt quét khắp người tôi, “Cô ngoài giọng to như lừa, đầu óc cũng không khá, đến thẩm mỹ còn… lạ thế này à?”
Anh kéo dài chữ “lạ”.
“Nhìn mái tóc cô như bị bão quật, mắt trợn như chú chó Chihuahua, mặt đỏ như con tép luộc. Chỉ thế thôi à?… Mà còn dám trả thù tôi? Lương Thù, tôi khuyên cô – lần sau hành động trước, soi gương đi. Ít nhất,” – mép anh lướt qua một nụ cười mỉa mai – “đừng để cái ‘dung mạo’ ấy làm ô uế tầm mắt tôi.”
Ầm…!!!
Cảm giác như có thứ gì đó trong đầu tôi nổ tung!
“Áaaa! Mạnh Cận! Đồ khốn!” – Tôi gắt lên, tay bóp chặt bịch snack, “pụp” một cái – bịch nổ tung, mảnh vụn văng tứ tung, rơi thẳng lên mặt anh và cái áo đen trên người anh!
Mạnh Cận khẽ nhắm mắt – khi mở ra, vài mảnh vụn còn dính trên mi mắt anh.
Mấy hạt vụn ấy lệch hẳn trên hàng mi lạnh băng của anh, trông thật nực cười; áo đen điểm vàng vụn snack nổi bật một cách lạ lùng.
Tôi còn đang tức run thì nhìn thấy cảnh đó, không kìm được mà bật cười “khì” một tiếng.
Vai Điền Miễu Miễu run bần bật, rõ ràng cô ấy cũng cười không chịu được.
Môi anh co giật, tay quét những hạt vụn trên mi, nhìn tôi một cái.
Tôi ngay lập tức ngoan ngoãn im bặt.
Điền Miễu Miễu nắm tay tôi, chuẩn bị chạy nếu anh có động thủ.
Nhưng chỉ thấy Mạnh Cận mặt đen thui, tắt mấy hạt vụn khỏi áo, rồi… đi thẳng qua chúng tôi mà không nói gì.
Đi? Thế là xong sao…?
Tôi bối rối toàn tập. Anh đến để sỉ nhục tôi, tôi mắng lại, anh liền bỏ đi? Hay vì bị vụn snack văng lên mặt mà bực mình mà đi luôn?
Không rõ ràng gì cả.
Điền Miễu Miễu vẫn siết chặt cánh tay tôi, nắm đau cả thịt.
“Tỉnh ra đi?” – Tôi phẩy tay, giựt bịch snack khỏi cô, nhét vào miệng.